NHẪN CỎ BÊN EM
Thời gian của tuổi trẻ, anh đã gặp cô. Họ đều sinh ra từ con nhà nghèo.
Không có tiền tiêu nhưng tình cảm giữa hai người vẫn bền chặt. Ngồi bên bờ hồ vừa đọc sách vừa tán gẫu, anh nhặt cỏ quanh mình, đan cho cô một chiếc nhẫn cỏ rồi cẩn thận đeo vào ngón tay của cô. Anh hứa khi nào có tiền sẽ mua tặng cô một chiếc nhẫn kim cương. Lúc này, cô đã tin anh. Năm cuối đại học, họ ăn trộm trái cấm và cô đã mang thai một đứa trẻ.
Lúc đó nhà trường rất nghiêm khắc, khi nhà trường biết chuyện này thì cô tự nhận lấy và không nói tên anh. Mặc dù bạn học và giáo viên biết đó là anh ta, nhưng cô ấy nói: “Không, không phải anh ta. Không liên quan gì đến anh ta.”
Tương lai của hai người không thể chậm trễ. Cô muốn cho anh ta biết rằng cô yêu anh ấy đến nhường nào và thậm chí có thể từ bỏ chính mình. Anh quỳ xuống trước mặt cô và thề thốt:
“Em đừng lo, chúng ta đã nói yêu nhau cả đời, sau khi ra trường anh sẽ đón em. Em hãy về quê trước và chờ anh được không?”
Cô ấy nghe lời anh và trở về quê của mình. Anh cũng giữ lời hứa, anh gọi điện thoại mỗi ngày cho cô, thỉnh thoảng anh về quê thăm cô.
Sau khi tốt nghiệp, anh ấy ở lại thành phố này và nhận việc làm tại một công ty lớn. Nơi đây anh gặp một cô gái xinh đẹp rất yêu anh , bố mẹ cô ta đều là doanh nhân thành đạt.
Suy nghĩ trong anh giờ chia ra hai lối rẽ, một nữa trong anh muốn sống trong nhung lụa, một nữa còn lại anh có phần lo sợ. Cô ấy ở quê, chỉ là một cô gái chưa ra trường, sắp có em bé, sau này tương lai của cô ấy sẽ như thế nào?
Vào thời điểm đó, cô ấy đang sinh con. Sau khi sinh con, cô gọi điện thoại nói với anh: “Lúc này, em rất muốn có anh ở bên cạnh.”
Hai tháng sau, anh vội vã trở lại, và thấy cô đang ẳm con trên tay, đầu tóc bù xù, quần áo xốc xếch.
Anh rất phiền muộn, nghĩ đến việc người phụ nữ xinh đẹp nơi thành phố đang theo đuổi mình. Quả là một thế giới chênh vênh.
Cô nhìn thấy sự hoảng sợ và do dự của anh, cô liền nói:
“Nếu anh không tiện, tôi sẽ không bắt buộc. Thật sự, tôi có thể nuôi con một mình. Tôi cũng biết được rằng anh bây giờ đã khác xa hơn trước rất nhiều.”
Lúc này anh vô cùng xấu hổ nên lấy ra một số tiền và đưa cho cô.
Anh ấy nói dối rằng anh ấy sẽ đi nước ngoài và không biết bao giờ anh mới về, nên xin cô đừng đợi anh nữa.
Anh ấy không đi nước ngoài mà muốn kết hôn với con gái nhà giàu. Anh ấy muốn vứt bỏ tình yêu cũ và bắt đầu một tình yêu mới, một cuộc sống mới. Anh đã thay đổi số điện thoại di động của mình và nói với tất cả bạn học và bạn bè của mình rằng anh ấy sẽ ra nước ngoài và đang làm thủ tục.
Sau đó, anh thả lỏng trái tim mình, rồi từ đó anh phô trương tình yêu thời trang hiện đại, hòa mình vào vòng tay của người phụ nữ mới.
Chẳng bao lâu anh ấy kết hôn. Anh ta dần dần quên mất cô, bởi vì người vợ hiện tại tính tình nóng nảy, nếu biết anh ta còn liên lạc với người yêu cũ, nhất định người vợ sẽ không tha thứ cho anh.
Vài năm sau. Khi vợ anh làm việc chung với một đối tác người Thụy Điển, cô ấy đã bén duyên cùng người đàn ông ngoại quốc này. Cô yêu cầu anh ký đơn ly hôn, để cô được kết hôn với người đàn ông Thụy Điển.
Công việc làm ăn của anh vẫn phát đạt, chẳng mấy chốc anh đã trở thành phó chủ tịch của một công ty đa quốc gia.
Đôi khi trong giấc mơ, anh gặp lại người yêu cũ và anh đã rơi nước mắt. Anh tự hỏi: Cô ấy thế nào rồi?
Một ngày, anh quyết định về quê thăm người yêu cũ và đứa con trai bé bỏng. Cô ấy làm kế toán trong một xí nghiệp thị trấn, cô vẫn thanh tú như xưa. Khi anh gặp cô, cô đã rơi nước mắt.
Anh hỏi cô: “Không phải em đã nói muốn chung sống với anh mãi mãi sao?”
Cô trả lời:
“Không, em đã kết hôn rồi, cuộc sống của em và con không gặp rắc rối gì cả.”
Lúc này anh toát mồ hôi lạnh. Có vẻ như anh đã đánh mất một thứ gì rất qúy giá?
Hai người yên lặng ngồi xuống, anh tùy ý lật xem sách của cô, khi anh lật đến trang sách có chiếc nhẫn, trong phút chốc anh như bị sét đánh, bao nhiêu năm cô vẫn giữ chiếc nhẫn cỏ.
Cô khẽ cười: “Đây là chiếc nhẫn đầu tiên tôi nhận được, nên tôi muốn nâng niu nó.”
“Vậy em không sợ chồng của em à?”Anh liếc nhìn để ý thấy ngón tay cô để trần, không có đeo nhẫn gì cả. Cô cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói bình tĩnh:
“Tôi chưa từng kết hôn.” Anh giật mình, cô nói tiếp:
“Em chỉ nói để anh yên tâm. Em cứ nghĩ yêu ai thì cho người ấy tự do lớn nhất.”
Anh quỳ xuống và bậc khóc: “Anh xin lỗi!”
Cô đỡ anh lên, cô nói: “Đi, anh đi gặp con trai anh.”
Con trai của họ đã học lớp 5. Nhìn từ xa cháu đẹp trai, cao ráo y như bố lúc nhỏ. Anh muốn chạy đến ôm con trai, nhưng cô đã ngăn anh lại. Cô nói: “Em đã nói với con rằng bố nó đã chết, bố yêu thương nó biết bao.”
Anh nhẹ nhàng đỡ lấy vai cô và hỏi: “Chúng ta làm lại từ đầu em nhé?”
Cô khẽ mỉm cười: “Em không còn yêu anh nữa, anh biết không. Em sẵn sàng sống với con cho đến già.”
Tình yêu đã chết, nhưng cô vẫn coi anh như một người bạn, đưa anh đi khắp nơi, ngắm nhìn khung cảnh của thị trấn nhỏ, đi ăn cùng anh. Nhưng mọi thứ đã kết thúc và không liên quan gì đến tình yêu.
Cô cũng trả lại số tiền mà anh đã để lại cho cô lúc trước.
Có một số thứ không thể mua được bằng tiền, chẳng hạn như tình yêu.
Khi chia tay, anh ấy nói: “Hãy tha thứ cho anh.”
Cô chỉ nhẹ nhàng ôm lấy anh, rồi nói: “Nhìn đi, anh cũng tóc trắng rồi, cũng đã trung niên, hãy sống hết mình, em chưa bao giờ ghét anh cả, cảm ơn tình yêu mà anh đã dành cho em.”
Tình yêu được miêu tả như một thứ gì đó thiêng liêng mà tiền bạc không thể mua được, cũng như tiền bạc không thể mua được hoặc thay đổi những hành vi chuẩn mực đạo đức quy định. Tình yêu được coi là mang lại ý nghĩa cho cuộc sống, vượt qua mọi trở ngại và chia sẻ sự vĩnh cửu.
Lên xe trở về thành phố, anh lại nhìn tấm ảnh của người yêu cũ và con trai, rồi đặt lên ngực, nước mắt anh tuôn rơi.
