NGƯỜI XÂY CẦU
Đã từng có hai anh em, họ sống đối diện nhau trong hai ngôi nhà ở một vùng quê xinh đẹp.
Do những vấn đề nhỏ tích tụ không được giải quyết và lớn dần theo thời gian, hai anh em không còn nói chuyện với nhau. Họ thậm chí còn tránh mặt nhau.
Một hôm, có người thợ mộc đến nhà người anh trai và hỏi:
“Bạn có việc gì cho tôi làm không?”
Người anh trai trả lời:
“Bạn có thấy một ngôi nhà gỗ ở gần con suối kia không? Đó là nhà của em trai tôi. Vì sự thù hận của chúng tôi, tôi không muốn nhìn thấy nhà của em trai tôi nữa. Tôi giao nhiệm vụ cho bạn là làm cho tôi một hàng rào thật cao để tôi không nhìn thấy nhà của nó.”
Sau khi giao nhiệm vụ cho người thợ mộc, người anh trai đi làm xa.
Vài hôm sau người anh trai trở về nhà. Anh ta rất ngạc nhiên, thay vì hàng rào, anh ta thấy người thợ mộc đã xây một cây cầu tuyệt đẹp nối giữa hai ngôi nhà ở của mình và em trai.
Còn chưa kịp nói, anh ta đột nhiên nhìn thấy em trai của mình đang đi qua cầu. Em trai mỉm cười và nói:
“Anh trai của tôi, tôi không thể tin rằng anh đã xây dựng cây cầu này. Vậy mà tôi cứ nghĩ rằng anh trai ghét tôi. Tôi đến đây để xin lỗi anh, mong anh thứ lỗi.”
Anh trai xúc động và cảm thấy hổ thẹn, vì sự ích kỷ của chính mình.
Con người là một sinh vật được xây dựng theo thời gian và người anh trai đang tiến bộ dần dần. Anh ấy nhận ra rằng mình là một người anh cả, mình cần phải có tấm lòng bao dung. Hai anh em họ tiến lại gần và ôm nhau.
Người thợ mộc đứng yên lặng để theo dõi cuộc nói chuyện giữa hai anh em của họ. Người thợ xây cầu mỉm cười rất hài lòng và lẳng lặng bước đi. Lúc đó người anh trai chạy đến và hỏi:
“Này người bạn tốt bụng, tôi nợ bạn bao nhiêu tiền xây cầu? Tại sao bạn không ở lại để tôi thanh toán cho bạn?”
Người thợ mộc đáp:
“Không, cảm ơn. Tôi có nhiều cây cầu cần để xây dựng!”
