TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ SAU CHIẾN TRANH

Anh ấy ngồi trong xe với những người đồng đội. Trên các ô cửa sổ xe, sương mù dày đặc. Ngoài trời lạnh quá, bên trong, mùi khét ngột ngạt. Tất cả những người lính này, có vẻ như kiệt sức. Mùi bụi bẩn của chiến hào, hòa với mùi máu, của những vết thương đã bị dập nát. Những vết thương được điều trị kém ở đó trên chiến trường, hoặc vết thương tái phát trong cuộc hành trình.

Anh ta ngồi ở phía trước, trên chuyến xe trở vềnhà. Anh ngồi phía trước để dễ dàng  nhìn thấy người vợ của mình, khi chiếc xe chạy ngang qua nhà thờ làng. Nếu cô ấy đứng ở đó.

Sau ngần ấy năm và anh đã hoàn thành nghĩa vụ, anh ấy đang trở lại. Anh đã tưởng tượng khoảnh khắc này rất nhiều lần, hàng đêm.
Anh sẽ ôm cô ấy vào lòng, ngắm nhìn lại đôi mắt đẹp của cô, vuốt ve những lọn tóc dài xõa xuống lưng cô.

Hiện giờ, anh ấy rất lo lắng. Khi chiếc xe đã ra khỏi khu rừng và đang chạy dọc theo cánh đồng trước khi đến thẳng quảng trường trung tâm. Anh nhìn thấy nhà thờ làng đang đến gần, anh như ngừng thở. Anh cảm thấy trái tim mình rất hồi hộp, nhưng anh ta phải giữ lấy bình tĩnh.

Sau ngần ấy thời gian, anh đã rời xa ngôi làng. Ngôi làng của anh ấy!
Phía trước của chiếc xe ở quảng trường, vô số phụ nữ, trẻ em, người cao tuổi, đối mặt với anh ta. Tất cả họ đều ở đó, trong một bức tranh tĩnh lặng đầy ấn tượng … 

Khi chiếc xe đến gần, anh nhận ra một vài khuôn mặt. Anh nhận ra ông cụ hàng xóm ốm yếu, chống gậy, dựa vào thân cây cổ thụ ở quảng trường. Một số ít trẻ nhỏ chơi đùa bẽn lẽn trên bậc thềm của nhà thờ, vợ của một người bạn cũng đứng ở đó. Còn vợ của anh đang ở đâu? Anh ngơ ngác tìm kiếm …

Mọi người đứng dậy khỏi ghế, tìm kiếm người thân của họ. Những cánh cửa xe cuối cùng mở ra.
Anh lao xuống, theo sát những người bạn đồng hành từ  chiến trường. Anh tiến tới, cắt ngang đám đông, trong tuyệt vọng tìm kiếm vợ mình. Người mà anh luôn muốn tồn tại, bất cứ điều gì xảy ra.

 Anh gọi tên cô.

-Em ở đây. Cô trả lời.

Một người phụ nữ tóc xõa buông dài xuống lưng. Với ánh mắt thẳng thắn và mạnh mẽ đang tiến lại gần. Cô ấy không hề sợ hãi, không ghê tởm. Cô hỏi:

– Bạn là ai? Người đàn ông với khuôn mặt bị rách một nửa dưới da thịt này là ai?
Anh ấy trả lời:

– Anh là người đàn ông của em. Anh là chồng của em.

Giọng nói này. Giọng nói mà cô luôn mong đợi để được nghe.

Cô nói trong nước mắt:
– Em là người của anh, em là vợ của anh.

Người phụ nữ cắt ngang qua đám đông để bước đến gần anh.

Một đám đông đứng dạt ra hai bên. ​​Một bên là phụ nữ, một bên là binh lính.
Họ đứng yên, im lặng. Ít nhất có thể để không làm phiền hai người này, chờ đợi phần tiếp theo.

Sự im lặng đã bị phá vỡ bởi giọng nói nghẹn ngào và đau đớn của anh ấy:
– Anh đã đợi rất lâu cho ngày này, để về với em.
Ngay lập tức anh quay lưng về phía cô ấy, vì anh nhớ ra gương mặt của mình đã bị hỏng một bên.
Cô bước đến và đứng trước mặt anh. Cô cảm nhận một cơn chấn động truyền từ lưng đến cổ, vai cô từ từ chùng xuống.
Sau đó, cô ngước lên đối mặt với cái miệng bị hỏng của người đàn ông quá đẹp trai, mạnh mẽ, với cái đầu kiêu kỳ và chinh phục, mà cô đã yêu rất nhiều. Người mà cô đã cầu nguyện rất nhiều để trở về với cô.
Cô mở rộng vòng tay của mình, cô ôm anh ấy và thì thầm với anh, đôi mắt cô sáng lên với tình yêu:

– Em đã chờ đợi anh rất lâu rồi. Em luôn cầu nguyện cho anh và cuối cùng anh đã trở về với em. Em sẽ chăm sóc anh thật tốt, chúng ta về nhà anh nhé.
images.jpg

Leave a comment