HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ
Lạ thật! Tình yêu là điều kỳ diệu. Tình yêu không có ranh giới, năm tháng, thời gian và địa điểm. Người ta không chọn tình yêu, tình yêu chọn người.
Tình yêu làm cho kẻ ngốc trở nên khôn ngoan, và hiền nhân trở thành ngu ngốc … Nó thúc đẩy đam mê, phá hủy lý trí. Trong tình yêu đảo ngược mọi thứ. Tình yêu là hương vị đích thực của cuộc sống.
Nếu bạn có thiên đường tình yêu có kinh nghiệm – bạn đã thực sự sống!
Nhưng thế giới của anh ấy, không thuộc về quan điểm này. Anh muốn kết thúc và rời đi. Những bước chân không đủ để trở về phía trước vĩnh viễn, và cũng không muốn quay lại phía sau. Ở bên cánh cửa, dường như anh chạy vội vã từ bên trong chính mình, và thích thú để gió thổi bay đi mọi thứ …
Anh là một học sinh trung học nghèo, nhưng anh là một người hùng của cô. Anh ấy đã cứu cô thoát khỏi một vụ sàm sỡ của một gã thanh niên ở thời trung học.
Và họ yêu nhau từ đó.
Sau đó, cuộc hẹn hò của họ tăng dần, mặc dù gia đình cô không chấp nhận anh ấy. Bố mẹ của cô đã hứa gã cô cho một người con rể giàu có, không phải là một người nghèo khổ như anh. Cô không có quyền hẹn hò với bất cứ ai, ngoài chàng rể giàu có kia.
Một quyết định ở lại nước ngoài để quên đi mọi thứ. Sau khi anh ấy được học bổng du học tại Mỹ và ở lại nơi đây lập nghiệp đã hơn 20 năm.
Những ngày gần đây. Trên một cây cầu cũ thường xuất hiện một người đàn ông. Người đàn ông đứng lặng yên trên cây cầu, không biết anh ấy đang chờ đợi ai? Anh ta đứng ở đây trước khi trời tối, cho đến khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu cũ này.
Chạng vạng luôn cảm thấy ngắn ngủi. Nhưng mặt trăng dường như chậm lại.
Cho đến khi nào hoàng hôn luôn sinh ra những sự kiện kịch tính? Cho đến khi nào cây cầu cũ này trở thành một sân khấu luôn chứa đầy kỷ niệm.
Ôi! Cây cầu lạnh lẽo, trên dòng sông yên tĩnh. Một cặp thiên nga trưởng thành đang di chuyển …
Một người phụ nữ đi qua cây cầu, cô bắt gặp anh ta đứng ở đây vài lần. Cô suy nghĩ:
“Tại sao anh ta đến nơi đây?”
Người đàn ông đứng ở trên cây cầu cũ này, trước khi trời tối. Anh ấy luôn đến đúng giờ. Mặc dù anh biết rằng không ai chờ đợi anh. Chỉ có hình bóng của những bức tượng, ánh sáng cổ điển, tất cả đều tạo ra bóng tối, là sự im lặng đẹp nhất đối với anh ta.
Cô bước đến, cô tò mò hỏi:
“Tại sao anh luôn đến đây?”
Anh trả lời: “Tôi thích đến đây để nhớ về ký ức, tôi mặc kệ cho hoàng hôn di chuyển.”
Cô im lặng một lúc. Mùi của lá cây, mùi gỗ và không khí mát lạnh của gió từ dòng sông. Khiến cô có cảm giác dễ chịu.
“Anh có kỷ niệm gì ở đây?” Cô tiếp tục trò chuyện.
“Tất nhiên là một người phụ nữ, đức hạnh và xinh xắn.” Anh nói.
Cô nhắm mắt lại trong vài giây, cô thoáng buồn.
Anh ấy hỏi cô: “Cô có ký ức ở đây không?”
“Câu hỏi của anh không nhất thiết phải trả lời.” Cô nói.
Anh mỉm cười chua chát:
“Tôi biết, mọi người đến đây đều phải có ký ức. Ký ức thực sự là vũ khí phi thường để giết thời gian nằm ngoài vòng tròn của quá khứ. Và cô có muốn chia sẻ kỷ niệm với tôi không?”
“Một lần nữa câu hỏi của anh có vẻ sáo rỗng.”
Trong một khoảnh khắc, người đàn ông im lặng. Nhưng người phụ nữ đột nhiên cười vui vẻ:
“Không cần phải quá cứng nhắc. Chúng ta chỉ cần một mảnh hoàng hôn để hiểu nhau về một ký ức.”
“Đừng quá kịch tính.”
Và họ cười lớn, với một giọng điệu khác. Ngay lập tức họ trông rất quen. Giống như một cặp tình nhân vừa mới tái hợp sau tất cả thời gian dài đã bị chia cách.
Và họ tiếp tục trao đổi với nhau, chia sẻ ý kiến, cho đến khi hoàng hôn đến.
“Chúng ta biết, để biết nhau, chúng ta không cần biết tên. Hay nhìn chằm chằm vào nhau. Một lần nữa nhu cầu duy nhất của chúng ta là ngôn ngữ.” Anh ấy nói.
Trong một khoảnh khắc, bầu không khí dường như yên tĩnh.
“Có vẻ như cô vẫn thực sự chưa hiểu ?” người đàn ông nói.
“Không. Làm sao tôi có thể hiểu được. Tôi không thể nhìn thấy hoàng hôn, hay sự ra đi của người tôi yêu trong quá khứ.” Cô nói.
Người đàn ông áp hai tay vào phía lang can của cây cầu. Anh cúi đầu về phía dòng sông, với tất cả những ký ức chảy ra từ đôi mắt anh. Anh gỡ chiếc kính mắt ra và quay về phía cô.
Người phụ nữ sững sờ khi nhận ra anh ấy chính là người yêu cũ của mình. Cô không biết rằng anh ấy đã trở về nước và âm thầm tìm kiếm cô. Anh đã nhìn thấy cô mấy lần đi ngang qua cây cầu kỷ niệm này.
Chừng nào hoàng hôn còn tiếp tục di chuyển, cây cầu cũ này sẽ luôn là mối liên kết giữa ký ức và ký ức. Và hôm nay, hoàng hôn đã thực sự rơi vào hai cặp mắt đó.
Cô bậc khóc, anh bước đến vài bước nhưng khựng lại:
“Em có hạnh phúc không?”
Cô gật đầu và nói trong nước mắt: “Nhưng em vẫn luôn nhớ anh.”
Người đàn ông có vẻ bối rối. Anh ngước nhìn lên bầu trời và cố nén cảm xúc.
Cô nín khóc và hỏi anh: “Anh lập gia đình rồi phải không?”
“Anh có gia đình rồi.” Anh cười nhẹ và trả lời.
Họ chia sẻ sự ấm áp dưới buổi tối thân thiện. Có một con chim vỗ cánh, rồi bay đi. Ánh đèn trên cây cầu cũ này cũng tạo ra ánh sáng, tăng thêm sự ấm áp cho hai người yêu nhau gặp lại.
Có phải hoàng hôn sắp kết thúc? Có lẽ em phải đi về. Người phụ nữ nói.
Người đàn ông trả lời: “Tất nhiên.” Nhưng anh ta vẫn bối rối: “Tại sao hoàng hôn kết thúc nhanh như vậy?”
Họ đứng nhìn nhau thêm giây lát. Người phụ nữ bước đi, bỏ mặc người yêu cũ đứng lặng yên nơi cây cẩu cũ đầy kỷ niệm. Trước khi hoàng hôn bắt đầu kết thúc.
