TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HÃY BÌNH TĨNH

Hãy bình tĩnh … giữa cơn bão; nói với bản thân rằng ngay cả khi nó tàn phá tất cả mọi thứ xung quanh bạn, nó không thể đánh bật những gì là một phần của bạn …
Hãy bình tĩnh … giữa cơn bão; bởi vì bạn là ngọn hải đăng mà nhân loại hiểu rằng chỉ có hòa bình trong trái tim sẽ giữ tình yêu ở lại …

Anh bình tĩnh, nhưng cô ấy thì không … Anh nhận thấy cô ngay khi anh bước lên cầu. Cô đang dựa vào lan can. Mặt cô quay sang bên phải. Đôi mắt cô nhìn xa xăm …
Anh chầm chậm tiến về phía cô, anh rất sợ cô bị rơi xống nước, vì cô đang dựa vào lan can và nhìn đi chỗ khác. Anh bước đến và chào cô, nhưng cô không nhìn anh, cô cứ nhìn mặt trời lặn. Và hoàng hôn tuyệt đẹp vào một ngày cuối tuần của tháng mười hai.

– Làm thế nào anh biết tôi ở đây? Cô hỏi anh ta. Giọng cô vỡ òa như sắp khóc.

– Anh đã đến nhà em, nhưng em không có ở nhà và anh biết rằng em đang ở đây.

– Lúc nào anh cũng thông minh. Cô nói và quay mặt sang nơi khác.

– Có phải tất cả là vì anh? Anh ta hỏi cô.

– Anh đã biết tại sao còn hỏi! Cô trả lời nhanh chóng.

Cô bực tức:
– Tại sao anh tìm tôi?

– Bởi vì anh lo lắng cho em. Anh trả lời.

Cô bật ra với một tiếng cười co thắt:
– Anh có thật lo lắng cho tôi không? Một tiếng cười nữa, và cô ngã người qua thành lan can.

Chàng trai không biết cách cư xử, trong trạng thái này. Vì tâm trạng của cô gái thay đổi khủng khiếp. Nếu trong lời nói của anh ta bất cẩn, có thể dẫn đến bất hạnh cho cô, điều mà anh ta không muốn.

– Tại sao quý ông này lại lo lắng cho tôi? Cô nói và cúi mặt về phía anh ta.
Tim chàng trai đập nhanh hơn, cô ấy thậm chí càng xinh đẹp trong lúc hờn dỗi.
– Bởi vì em không cư xử bình thường. Anh ấy trả lời.

Cô quay lại:
– Phải không? Vừa nói xong, cô chạy qua và đứng trên đường ray xe lửa.
Chàng trai chạy theo và hét lớn:
– Làm ơn, dừng lại …
Cô không nghe, cô đi đi lại lại, và cô có thể ngã. Có những giọt nước mắt trong mắt cô.
– Cuộc sống thật tồi tệ … Chàng trai muốn nói điều gì đó, nhưng cô gái đã ngắt lời anh ta:
– Đừng nói với tôi điều gì nữa.
Cô dừng lại và quay lưng về phía anh ấy. Cô đứng yên trên đường ray để chờ đón cái chết.
Trái tim chàng trai rất hồi hộp, anh ta không thể chịu nỗi trong tình trạng của cô ấy. Anh liền chạy nhanh về phía cô gái và kéo cô ra khỏi đường ray.
Anh ôm cô thật chặt, tim anh đập mạnh. Anh sẽ sống ra sao đây nếu không có cô ấy?
Chỉ trong khoảnh khắc, chiếc xe lửa đã chạy vụt qua. Anh giữ cô thật chặt trong vòng tay của mình.
Ngay lúc đó cô bật khóc … cô khóc thật nhiều trên vai anh …
-Em xin lỗi. Cô nói trong nước mắt.

Anh ôm cô chặt hơn. Anh chợt nhận ra một điều rất quan trọng rằng anh yêu cô nhiều hơn anh nghĩ.
Anh yêu cô từ lúc đầu gặp gỡ, anh yêu từ nụ cười đầu tiên của cô.
Anh ta là một kẻ ngốc mà anh ta nhận ra nó rất muộn. Anh không mất cô là điều may mắn.
– Anh yêu em. Cho anh xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em. Anh thì thầm bên tai cô.

Anh ôm cô bây giờ, họ hôn nhau và cùng nhau ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp ngày cuối tuần của tháng mười hai.
4633dcdb.png

Leave a comment