CẢM ƠN CÁC VỊ ÂN NHÂN – CÁC THỦY THỦ ĐOÀN CỦA TÀU DANITA
Cách đây 30 năm, khi cuộc hành trình vượt biên đi tìm tự do của chúng tôi bắt đầu. Trên một chiếc thuyền mang theo 58 người, bao gồm trẻ em và người lớn. Chúng tôi đã dám liều mình vì hai chữ “Tự Do.”
Hầu hết chúng tôi đã bước vào cuộc sống tự do, và tốt đẹp của ngày hôm nay. Nó không còn là giấc mơ mà là sự thật.
Và ngày hôm nay, ngày 26, tháng 08, năm 2017. Chúng tôi vô cùng hân hạnh, khi được hiện diện cùng các vị ân nhân, cũng như các anh chị em thuyền nhân đã về đây họp mặt trong ngày ý nghĩa này.
Nghĩ đến ngày gặp lại các ân nhân, tôi rất vui mừng và xúc động, nước mắt cứ tuôn trào làm mặn cả bờ môi. Khiến tôi nhớ lại vị mặn của nước biển năm nào …
Tôi còn nhớ, những ngày lênh đênh trên biển cả.
Biển thì mênh mông … mà chiếc thuyền của chúng tôi lại nhỏ bé quá.
Một ngày … hai ngày… trôi qua.
Đến ngày thứ ba thì chúng tôi nhìn thấy có một chiếc tàu Liên Xô. Kinh hoàng quá … người cậu ruột của tôi là Thuyền Trưởng, đã hoảng hốt rồ ga bỏ chạy nhanh nhất có thể. Khoảng vài giờ đồng hồ sau đó, chúng tôi lại gặp một chiếc tàu của Nhật Bản, nhưng họ bỏ đi luôn, không hề quay mũi tàu lại.
Tuyệt vọng và tuyệt vọng. Sự sống của chúng tôi lúc bấy giờ chỉ là mong manh … Những ánh mắt lo âu không ngừng nhìn nhau, và cầu mong sao có được tàu vớt. Và chúng tôi đã ý thức được rằng; hãy kéo dài mạng sống bằng cách tiết kiệm thức ăn, nước uống.
58 người của chúng tôi, mà phần đông là trẻ em. Tất cả chúng tôi đều phải ăn ít lại, uống ít lại. Rửa mặt, súc miệng bằng nước biển. Có một lần khát nước quá tôi múc nước biển lên và uống thử một ngụm. Tôi nhăn mặt, mặn, mặn lắm không chịu nỗi … Nước mắt của tôi rơi, hòa lẫn vào ly nước biển. Tôi đã uống nước biển, và uống cả nước mắt của mình, lúc này cảm giác vị mặn giảm đi…
Các trẻ em và phụ nữ đã bắt đầu thấm mệt, nằm la liệt rải rác trên thuyền. Riêng những người đàn ông là phải cố gắng đứng vững đôi chân của mình, để còn phải lo lắng cho trẻ em và phụ nữ.
Giữa biển khơi chỉ có trời và nước.
Tiếng khóc trẻ thơ như xé nát cả ruột gan.
Hai hàng nước mắt tôi tuôn rơi vội vã.
Nhắm mắt, tôi chấp tay cầu nguyện Phật trời và cả chúa trên cao.
Đêm xuống, đôi mắt lệ tôi vùi trong giấc ngủ.
Ngày hôm sau khi bình minh đến, thiên thần cũng đã xuất hiện.
Từ xa xa … một chiếc tàu hiện ra, như một dấu chấm nhỏ trong một không gian mờ ảo mênh mông.
Và dần dần tiến lại gần chúng tôi, chiếc tàu hiện ra đồ sộ, vững mạnh. Đó là chiếc tàu DANITA.
Những người đàn ông trên thuyền nhỏ của chúng tôi, đã vội vàng lấy áo màu trắng buộc vào cây để làm cờ, giơ cao cờ trắng lên. Người còn laị thì bế các em bé đứng lên để cho các vị ân nhân nhìn thấy, và biết được rằng chúng tôi là những người tị nạn.
Sau đó một vị trên tàu DANITA đã hỏi chúng tôi rằng, chúng tôi có muốn các vị ấy cung cấp dầu và lương thực để tiếp tục chạy vào đảo hay không?
Lúc bấy giờ một người đại diện của chúng tôi trả lời rằng:
“Thưa không, chúng tôi chỉ muốn được lên tàu của các vị. Vì có một số trẻ em đã kiệt sức.”
Với tấm lòng nhân hậu bao la, các vị đã đồng ý cứu vớt chúng tôi, đã cho chúng tôi một con đường sống …
Chúng tôi được lần lượt chuyển lên tàu DANITA. Mọi người rất vui mừng, vì biết rằng mình đã được thoát chết.
Khi lên trên tàu DANITA, nhìn lại chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi. Chúng tôi thương quá, nó giống như vòng tay của một người mẹ ôm ấp các con vào lòng, che chở và bao bọc cho các con giữa cơn giông bão …
Rồi theo luật hàng hải, các Thủy Thủ đánh chìm chiếc thuyền nhỏ bé của chúng tôi xuống lòng đại dương bằng một ngọn đuốc.
Nhìn chiếc thuyền từ từ đắm sâu, mà cổ họng tôi cứ nghẹn lại, hai hàng mi ướt đẫm.
Vì nó đã mang theo những kỷ niệm vui buồn của chúng tôi đã tạo dựng ra nó.
Trên tàu DANITA, chúng tôi dường như đang bước từng bậc thang, lên thiên đàng …
Các Thủy Thủ đoàn đã ân cần chăm sóc cho chúng tôi được đầy đủ. Những lon nước ngọt có ga tuyệt vời, những bữa cơm ngon, thơm phức lạ lẫm đầy thú vị, và được nằm trên những chiếc giường nệm êm ấm …
Như một giấc mơ màu nhiệm, ai ai cũng nở trên môi nụ cười như mùa xuân đang đến …
Còn các trẻ em thì nói nói cười cười rất náo nhiệt, hạnh phúc nhất khi trên tay có những lon nước ngọt và những viên kẹo sô cô la ngọt ngào. Chúng thích quấn quýt bên cạnh các Thủy Thủ đoàn thân thiện, để khám phá ra những ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.
Sau đó các Thủy thủ đã đưa chúng tôi vào Singapore, nơi có trại tị nạn của Liên Hiệp Quốc.
Khi chia tay với các Thuỷ Thủ đoàn, chúng tôi ai nấy đều ngậm ngùi, xúc động, và mong có ngày được hội ngộ.
Tại Singapore những thuyền nhân của chúng tôi, có người được đi định cư thẳng đến nước thứ ba, cũng có người phải chuyển qua đảo Philippines
trong một thời gian ngắn, và được đi định cư sau đó.
Sau 30 năm nhìn lại, tất cả chúng tôi đều có một cuộc sống tốt đẹp. Con cái của chúng tôi đã thành đạt. Và tất cả chúng tôi ngày hôm nay, đã thực sự là những người công dân làm tốt với bổn phận của mình. Để không phụ tấm lòng bao la, công ơn cứu giúp của các vị ân nhân của tàu DANITA, cũng như sự giúp đỡ của đất nước mà chúng tôi đang sống.
Đó là Quê Hương thứ hai hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi yêu đất nước NaUy, một đất nước Tự Do, thanh bình và giàu đẹp.
Chúng tôi cũng yêu và biết ơn các vị ân nhân, Thủy Thủ đoàn của tàu DANITA thật nhiều.
Một lần nữa xin Cảm ơn các vị ân nhân thật nhiều và thật nhiều.


Cám ơn chị đã chia sẻ cuộc hành trình tìm tự do đầy gian khổ và cảm động. Cô Đơn cũng là một thuyền nhân.
LikeLiked by 1 person