DÒNG NGƯỜI VỘI VÃ
Đã vào cuối thu, đợt tuyết đầu mùa phủ trắng xóa trên mọi ngõ ngách của những con đường phố Oslo. Trong cái lạnh dưới cơn tuyết rơi đầu mùa. Hôm qua trên đường về nhà, tôi thấy một người đàn ông đi chao đảo và đến ôm quấn quanh cột điện. Tôi nghĩ rằng anh ta đang say xỉn.
Tôi nhìn anh ta ở khóe mắt, giả vờ nhìn vào một nơi khác. Anh ta khoảng hơn ba mươi tuổi. Tôi lẻn nhìn thêm một chút vào anh ta. Anh ấy cực kỳ sạch sẽ, không giống như một người nghiện rượu, say xỉn.
Một số người đi ngang qua, họ nhìn anh ta và tỏ vẻ không hài lòng, cũng có những người khác cười nhạo anh ta. Nhưng rồi họ cũng vội vã bỏ đi.
Một linh tính, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn với anh ta. Tôi từ từ đi về phía anh ta:
– Bạn ổn chứ? Bạn có cần giúp không? Tôi hỏi.
Tôi sững sờ khi anh ta trả lời rất yếu ớt:
– Tôi bị bệnh!
Tôi nhanh chóng gọi cho Ambulanse và tôi đứng ở đây cho đến khi chiếc xe Ambulanse đến. Một dấu hiệu cho thấy anh ấy đã kiệt sức, không thể bước đi được. Hai nhân viên y tế cứu thương đặt anh ấy lên chiếc băng ca. Sau đó họ nói chuyện và cảm ơn tôi thật nhiều.
Một niềm vui lớn trong tôi. Tôi đã không cảm thấy giá rét, ngay khi tôi đã đứng giữ người bệnh gần một giờ đồng hồ ở giữa cái lạnh rét ngoài trời.
Khi chiếc xe Ambulanse chở anh ta rời khỏi nơi đây. Một cảm giác tuyệt vời mà tôi được trải nghiệm khi giúp đỡ cho người khác.
Giúp đỡ không có kỳ vọng trả ơn. Và bạn sẽ được hoàn trả với niềm vui và sự thỏa mãn theo vô số cách khác.
Những người không ngừng phấn đấu cho đỉnh cao đã đặt sai mục tiêu của họ. Họ vội vã cho công việc của họ mà không chú ý đến người cần gíup đỡ xung quanh họ. Nhưng chúng ta không phải làm thế. Chúng ta có thể ngừng một chút vội vã để có thể nhìn thấy một người khác trên đường chờ đợi sự giúp đỡ của chúng ta.
