ĐỪNG VÔ CẢM
Một người đàn ông đang chạy xe trên đường. Bỗng dưng có một cậu bé ném một hòn đá nhỏ vào phía sau cốp xe của anh ta. Anh giận dữ và dừng xe lại, bước đến túm lấy cậu bé. Anh hét lên: “ Tại sao cháu ném đá vào chiếc xe đắt tiền của chú?” “Tại sao cháu dám làm như vậy?”
Cậu bé nhìn người đàn ông trong nỗi lo sợ và nói:
“Cháu xin lỗi, cháu không biết làm gì khác. Vì không có ai muốn dừng lại để giúp cháu.”
Nước mắt lăn dài trên má, cậu bé chỉ về phía trên đường đi bộ:
“Đó là anh trai của cháu, anh ấy bị ngã ra khỏi xe lăn. Nhưng cháu không thể nhấc anh ấy lên được.”
Cậu bé khóc nức nở và hỏi: “ Chú làm ơn nhấc anh của cháu lên xe lăn giúp cháu?” “Anh ấy bị ngã đau lắm, chắc là anh bị thương rồi.”
Nói đến đây cậu bé khóc oà lên. Khiến người đàn ông trẻ này cảm thấy bối rối, nghẹn ngào. Anh ta nắm tay cậu bé và cả hai cùng chạy đến giúp anh trai của cậu bé ngồi trở lại trên xe lăn. Người đàn ông trẻ đã lấy chiếc khăn đắt tiền của mình để lau vết thương cho anh của cậu bé.
Một lát sau, người đàn ông nhìn cậu bé mỉm cười và khen ngợi:
“Hóa ra cháu đang làm một việc tốt.”
Cậu bé lễ phép cúi đầu và nói: “ Cháu xin cảm ơn chú rất nhiều, xin chú tha lỗi cho cháu.”
Người đàn ông tươi cười với cậu bé và anh ta rất ấn tượng khi nhìn thấy cậu bé đẩy người anh trai lớn của mình về nhà trên chiếc xe lăn.
Anh chầm chậm bước về chiếc xe đắt tiền của mình, thiệt hại đã lộ rõ. Tuy nhiên anh ta vẫn vui vẻ. Anh thì thầm với tâm hồn và nói qua trái tim của mình rằng đôi khi chúng ta nên dành thời gian để lắng nghe, để nhìn nhận được vấn đề xảy ra trong cuộc sống.
Bạn biết đấy: Tất cả các loại động vật sống trong một nhóm có khả năng nhạy cảm với nỗi đau của bạn bè. Đoàn kết là một phần của nhóm di truyền của họ như một sự đảm bảo cho sự sống còn của loài. Nếu điều này đúng với hầu hết các loài. Vậy tại sao con người vô cảm trước những đau khổ của người khác?
