TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

HAI NGƯỜI PHỤ NỮ

Sau những năm kết hôn, anh ấy vẫn giữ cho vợ tia lửa tình yêu tồn tại. Gần đây anh đã bắt đầu quan tâm đến một người phụ nữ khác, đó thực sự là ý tưởng của vợ anh.

Một ngày nọ, người vợ nói với chồng:
“Cuộc sống quá ngắn ngủi, anh phải dành thời gian thường xuyên cho người phụ nữ quan trọng hơn em.”

Người chồng ngạc nhiên:
“Nhưng anh yêu vợ, anh không muốn hẹn hò với người phụ nữ khác. Anh phản đối.

“Em biết. Nhưng anh cũng yêu người phụ nữ ấy cơ mà ?” Người vợ nói.

Người phụ nữ mà vợ anh muốn anh đến thăm là mẹ của anh. Mẹ sống một mình trong ngôi nhà ở trung tâm thành phố. Nhưng vì bận rộn công việc và chăm lo cho các con nên anh chỉ thỉnh thoảng đến thăm bà.

Tối hôm đó anh gọi cho mẹ, mời mẹ đi ăn tối.

“Có chuyện gì với con trai vậy? Con không sao chứ? ” Mẹ hỏi anh.

Đối với mẹ của anh khi nhận một cuộc gọi vào đêm khuya hoặc một lời mời bất ngờ là một dấu hiệu của tin xấu.

“Con nghĩ sẽ rất tốt nếu dành thời gian cho mẹ” Anh nói với mẹ.

Mẹ suy nghĩ trong chốc lát:

“Được rồi con trai, mẹ rất vui.”

Thứ sáu tuần đó khi anh lái xe đến đón mẹ sau giờ làm việc. Anh hơi lo lắng, nhưng khi đến nhà của mẹ, anh nhận thấy rằng mẹ cũng rất hào hứng với cuộc hẹn của con trai.

Bà đang đợi con trai ở cửa với chiếc áo khoác, tóc uốn và mặc chiếc áo đầm kỷ niệm mà chồng bà đã tặng. Với khuôn mặt tươi cười và tỏa ánh sáng như một thiên thần.

Bà đã khoe với bạn bè rằng bà đang đi chơi với con trai và họ rất ấn tượng với điều đó.

Hai mẹ con đến một nhà hàng thanh lịch, ấm cúng, mẹ chuyện trò vui cười cùng con trai.

Khi họ ngồi xuống và đọc thực đơn. Mắt của mẹ chỉ thấy những con số khá là to. Mẹ đặt những món ăn đắt tiền. Mẹ đang ngồi đối diện và mỉm cười với con trai. Một nụ cười hoài cổ được nở trên môi bà.

“Chính mẹ là người đã đọc thực đơn khi con còn nhỏ. Thời gian qua mẹ đã thư giãn, hãy cho phép mẹ lặp lại đặc ân này.” Mẹ nói với anh.

Trong bữa ăn tối, hai mẹ con rất vui, họ đã có một cuộc trò chuyện thú vị. Khi anh đưa mẹ về nhà, mẹ yêu cầu anh lần tới đưa vợ con về thăm mẹ. Anh gật đầu.

Vài ngày sau, mẹ của anh qua đời vì một cơn đau tim. Mọi thứ nhanh đến mức anh không thể ngờ được.

Chẳng mấy chốc, anh hiểu bữa ăn tối cùng mẹ có ý nghĩa với anh như thế nào. Và lúc đó anh đã hiểu tầm quan trọng của câu nói đúng lúc:
“Mẹ ơi! Con yêu mẹ.”

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

Nhà văn Trần Minh Hồng

Leave a comment