TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

THUYỀN TÌNH TRÊN SÓNG

Anh luôn biết rằng anh yêu cô nhiều hơn cô yêu anh.
Nhưng cô không bao giờ lừa dối anh. Anh có thể dành cho cô một tình cảm lớn và cô để mình được yêu. Họ đã chân thành ngay từ đầu và điều đó đã giúp một mối quan hệ tốt đẹp.
“Tại sao em luôn ở bên tôi, nếu đó không phải là tình yêu?” Anh tự hỏi mình và anh chưa tìm thấy câu trả lời, cũng không bao giờ hỏi cô.

Tuy nhiên, họ đã ở bên nhau rất lâu rồi. Họ đã có một gia đình đẹp và một cuộc sống hài hòa. Dù sao, anh luôn cảm thấy rằng trong chiếc thuyền mà cả hai điều hướng đến cuộc sống, anh chèo càng ngày càng khó.

Trời đang thổi gió và trong những cơn bão lúc đó – những lúc khó khăn nhất – anh đã tăng cường sức mạnh và con thuyền chưa bao giờ bị chìm.
Họ không bao giờ bị lật vì tình yêu của họ lớn đến nỗi nó đã đưa thuyền đến đích, vượt ra khỏi vùng nước dữ dội trong những cơn gió bất khuất mà cuộc sống thường mang lại.  

Một ngày nọ, sức lực của họ yếu đi và mệt mỏi, vì sự xâm nhập phức tạp từ cuộc sống. Cô muốn từ bỏ anh, nhưng tình yêu của anh không hề suy giảm. Những năm tháng có thể không tạo nên một vết lõm trong tình yêu, nhưng về năng lượng và cách đối mặt với nó là cả một sự vất vả.

Còn cô ấy? Cô để mình bị mang đi, với tư cách là một du thuyền. Cô cảm nhận được hương vị của biển cả, cô cảm thấy bản chất của nó, bối rối trong không khí. Cô có thể thấy sự phản chiếu của mặt trời đang lơ lửng trên những con sóng tạo bọt cao lên để đè bẹp vào lớp áo xanh của đại dương. Và cuộc đời được ví như một con thuyền đang ra khơi, chống chọi với bao nhiêu sóng gió …

Không phải tất cả các tình yêu đều giống nhau, chúng ta cũng không thể hiện tình yêu theo cùng một cách, chúng ta cũng không chèo thuyền với cùng một sức mạnh hoặc sự nhiệt tình.

Chiếc thuyền của họ đi chậm hơn, mặc dù anh đã nổ lực. Lần đầu tiên trong đời anh tự hỏi liệu anh có khả năng giữ được chiếc thuyền không bị lật? Và cô nhận thấy sự chậm chạp của anh, nhưng cô cũng nhận ra rằng chuyến đi bình tĩnh mà anh dành cho cô vì cuộc sống tốt đẹp. Anh đã cho cô một cuộc sống hạnh phúc và trên hết là một tình yêu vô điều kiện.

Bây giờ chiếc thuyền phụ thuộc vào cô và cô có thể giúp anh chèo thuyền với tất cả sức mạnh của mình để con thuyền tiếp tục lướt qua sóng gió của cuộc sống.

*Anh ta biết rằng chiếc thuyền đáng để được chèo.
*Cô ấy đã chứng thực rằng chiếc thuyền này là nơi cô ngồi ở đó.

Bởi vì không có hai tình yêu như nhau, cũng không có hai người thể hiện điều đó theo cùng một cách. Nhưng con thuyền của họ vẫn vững tay chèo lướt trên sóng để đạt mục đích tốt đẹp tình yêu trong cuộc đời của họ.

13932883_648822795280313_7312503426727243081_n.jpg

Nhà văn Trần Minh Hồng

 

 

 

Leave a comment