TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NỤ HÔN CUỐI CÙNG

Cơn gió lướt qua cành cây, lá xào xạc nhẹ nhàng. Những con sóng biển đang đập vào những tảng đá trên bãi biển.

Mặt trăng tỏa sáng rực rỡ, chiếu sáng nơi bóng tối, những vì sao lấp lánh trong đêm đó.

Bà đang ngồi ngoài hiên, với tấm chăn trên ghế. Nhìn ra biển trong đêm, thấy chân trời. Bà thích sự hoàn hảo của đêm vắng, sự yên tĩnh, tự do, thiên nhiên hoang sơ.

Một tiếng rít khe khẽ làm gián đoạn sự im lặng. Liếc sang bên, bà đưa tay về phía ông. Ông ngồi xuống cạnh bà, nở nụ cười, nắm chặt tay bà. Cùng nhau ngoài hiên, tai lắng nghe thiên nhiên. Đôi mắt giữ khoảng cách, cuộc sống lướt qua họ. Qúa khứ chợt trở về, vào một ngày mưa năm ấy:

Trong cơn mưa rào, nhiều gió. Một chàng thanh niên trẻ đang cầm chiếc ô dù và băng qua đường dành cho người đi bộ. Gió kéo chiếc ô của anh, nhưng anh không buông, anh và chiếc ô bay nhẹ cùng nhau. Anh ta có thể bám vào trụ đèn giao thông, may mắn là màu đỏ.

Bây giờ trời mưa rất nhiều và khi anh đứng thẳng, anh nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang chờ băng qua đường. Một cái nhìn là đủ để thừa nhận rằng cô gái ấy muốn được che chở từ chiếc ô dù của anh. Và anh đã làm một động tác che ô dù cho cô, trước khi câu hỏi của anh được cô ấy gật đầu.

Thân hình của cô đã ướt đẫm, anh chiêm ngưỡng vẻ đẹp ẩm ướt của cô ấy. Cô tuyệt đẹp, anh cảm nhận như vậy. Họ không nói, chỉ mỉm cười và đi băng qua đường.

Cô nghĩ rằng chủ nhân của chiếc ô, vẫn bị ướt. Họ tự bảo vệ mình dưới mái hiên của một quán cà phê, trong tiếng mưa rơi ào ạt đổ xuống.

Anh hỏi cô:

-Bạn nghĩ sao nếu chúng ta đi vào và uống một thứ gì đó nóng?

Cô thích giọng nói của anh, và biết không thể từ chối nên cô gật đầu.

Họ vào trong quán, ngồi xuống và để tự khô mình, không ai muốn gặp nhau với sự ẩm ướt như vậy.

Khi họ bắt đầu nói chuyện, có sự trùng hợp về sở thích giống nhau.

Có lẽ, cả hai đều biết rằng chiếc ô dù là ma thuật …

Khi họ rời đi, họ không cần chiếc ô dù nữa. Trời đã tạnh cơn mưa, nhưng anh vẫn biết ơn dưới cơn mưa ấy, cánh tay anh và cô đã chạm vào nhau vài lần, như thể tình cờ.

Những cuộc gặp gỡ tăng dần theo thời gian. Dù trời nắng hay mưa, dù có chiếc ô dù hay không có ô dù. Họ vẫn yêu nhau.

Sau khi tốt nghiệp đại học, họ kết hôn. Những đứa con chào đời để trang trí cho cuộc sống của họ đến suốt cuộc đời.

Bất chợt ông mỉm cười và nói với bà:
Nghĩ về cơn mưa năm ấy … Cơn mưa mùa hạ đã mang anh và em đến với nhau, và cũng trong cơn mưa ấy em đã trao cho anh nụ hôn đầu tiên, tình yêu đầu tiên, tình yêu đích thực.

Họ vẫn nắm tay nhau.
Cả một đời thống nhất.

Và bây giờ với mái tóc hoa râm.

Tuổi già, cùng nhau tận hưởng.

Đêm cuối cùng bên nhau:

“Anh yêu em!”

Ông nói nhỏ nhẹ với bà.

Tặng bà một nụ hôn.

Giữ chặt tay bà cụ.

Bà cười và trao cho ông nụ hôn cuối cùng.

Rồi đến lúc.

Một cuộc sống tuyệt vời:

Tình yêu, hạnh phúc, mãn nguyện.

Bà nhắm mắt,  cuộc đời kết thúc.
Cơ thể bà ra đi cùng ông.

Hai linh hồn hợp nhất mãi mãi.

Leave a comment