HAI NGƯỜI BẠN
Hai người bạn đang ngồi uống cà phê.
*Người bạn thứ nhất nói với giọng phàn nàn:
-Mẹ tôi thường xuyên gọi tôi đến gặp bà. Tôi không có thời gian ngồi lâu ở đây với bạn, tôi phải đi. Đôi khi tôi cảm thấy rằng mẹ đã làm phiền tôi.
Bạn biết người cao tuổi, nói những điều tương tự lặp đi lặp lại. Tôi thật nhức đầu.
*Người bạn thứ hai nói:
-Tôi thì khác bạn. Tôi nói chuyện rất nhiều với mẹ của tôi. Mỗi khi tôi buồn, tôi muốn tâm sự với mẹ để bớt cô đơn. Khi tôi gặp vấn đề, tôi cần sức mạnh, tôi đến bên mẹ và tôi cảm thấy tốt hơn.
– Wow … Bạn tốt hơn tôi. Người bạn thứ nhất nói.
*Người bạn thứ hai nói với giọng buồn bã:
-Bạn đừng tin vào điều đó. Tôi đến thăm mẹ tôi trong nghĩa trang. Mẹ đã mất từ lâu, lúc mẹ còn sống ở bên cạnh tôi, tôi cũng suy nghĩ giống như bạn. Bạn không biết tôi cần sống bên mẹ bao nhiêu và tôi nhớ mẹ bao nhiêu. Với kinh nghiệm của tôi có thể giúp ích cho bạn. Bạn hãy đánh giá cao sự hiện diện của người mẹ, làm nổi bật những đức tính và cố gắng gạt bỏ những sai lầm của bạn. Đừng đợi đến khi qúa muộn.
Người bạn thứ nhất:
-Thành thật chia buồn cùng bạn và xin cảm ơn bạn.
Được rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ. Hôm nay tôi sẽ không có bất kỳ cuộc gọi nào, vì hôm nay tôi sẽ dành hết thời gian cho mẹ.
