TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

KÝ ỨC TÌNH YÊU ĐẦU TIÊN

Nỗi nhớ về tình yêu đầu tiên có thể đến từ đâu? Theo thời gian, những trải nghiệm của chúng ta dường như không xóa đi ký ức về tình yêu đầu tiên. Nhưng ký ức này là gì mà chúng ta tin rằng còn nguyên vẹn?
Một kỷ niệm tuyệt vời được xem lại: Mối tình đầu dù đã xa nhưng luôn hiện diện bên trong chúng ta. Giống như mọi lần đầu tiên trong mọi lĩnh vực, chúng ta không có điểm chuẩn, chúng ta không so sánh ở đây và ở đó, giữa bây giờ và trước đó. Tình yêu đầu tiên thường được sống trong sự độc quyền của một mối quan hệ, điều này thúc đẩy cảm giác tuyệt đối của trải nghiệm độc đáo này, bị cắt khỏi thế giới. Chúng ta thường liên tưởng tình yêu đầu tiên với một tình yêu lãng mạn và không thỏa hiệp. Và bạn nhớ gì?

Nếu tình yêu này kết thúc, nỗi đau dường như không thể vượt qua, ít nhất là trong một thời gian. Tình yêu đầu tiên có thể định hình sâu sắc tầm nhìn của chúng ta về tình yêu, những gì chúng ta sẽ tìm kiếm trong một mối quan hệ sau này…
Tình yêu đầu tiên trở thành lý tưởng và cho đến khi nó trở thành một loại lý tưởng hoàn hảo mà chúng ta sẽ không bao giờ có thể sống lại. Làm thế nào để tìm thấy trong thực tế sự tinh khiết của một cảm xúc đầu tiên?  Đây dường như là một ngõ cụt. Và tình yêu đầu tiên không còn là một sinh vật bằng xương bằng thịt, mà là một sự tái sinh thường được lý tưởng hóa. Chúng ta tôn tạo quá khứ. Chúng ta đã sống thuộc về quá khứ và không còn tồn tại.
Tình yêu đầu tiên như một con đường dẫn đến ký ức của chính mình. Trong khoảnh khắc nhớ về ký ức … Chúng ta thường nhớ đến; ngôi trường cũ, thầy cô, bạn bè và nhất là tìm thấy tên của một người, hình dáng của người ấy…. Tất cả những gì có thể tìm thấy cảm xúc. Chúng ta đang ở đây và ở đó cùng một lúc. Chúng ta chưa thực sự quên?

Nỗi nhớ về mối tình đầu không hẳn là đáng tiếc. Đọc lại một cái tên dẫn đến sự hồi sinh của bộ nhớ. Nỗi nhớ không hẳn là nỗi buồn u uất. Đôi khi đó là một niềm vui, khi người ta nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc? Có một sự hồi sinh cho những người thích mơ mộng, thoát khỏi một vài khoảnh khắc trong trí tưởng tượng thơ mộng, xa rời cuộc sống thực … Trong trường hợp này, cuộc gặp gỡ không nhất thiết là mong muốn, vì nó có thể làm giảm hình ảnh lý tưởng được biên soạn lại. Những ký ức thường khác nhau và hiếm khi có thể được chia sẻ. Nhớ về mối tình đầu của bạn không còn là nỗi đau, mà là nguồn cảm hứng chiếu sáng cuộc sống, tạo nên cường độ của nó.

Tôi không dám nói với bạn rằng: Sáng chủ nhật ngày mai, là một ngày đẹp trời. Nhưng màu sắc của ký ức tươi sáng hơn, bão hòa hơn, tương phản hơn. Chúng cũng được gắn liền với bối cảnh được đưa ra bởi bộ nhớ của chúng ta. Người ta có thể nói rằng màu của ký ức không phải là “màu xanh lá cây,” mà là màu cỏ. Có một màu xanh khác nhau trong mỗi ngọn cỏ. Sự rực rỡ màu sắc của ký ức là một sự tái tạo cá nhân. Những màu sắc này không tồn tại trong thực tế. Nhưng chúng ta luôn luôn yêu thương về ký ức của chúng ta?

gui-anh-moi-tinh-dau-cua-em-d75799.jpg

Leave a comment