TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

VẺ ĐẸP LÀ GÌ?


Một mối quan hệ hữu nghị giữa 3 người đàn ông trưởng thành. Ở mỗi người đều có sở thích khác nhau. Họ yêu thích và có niềm đam mê dành riêng cho một cái gì đó…

Trong số họ, người bạn thứ nhất, anh ta yêu văn học. Đối với anh ta vẻ đẹp là tình yêu của chính nó, và một cái gì đó đẹp phải có thể làm cho tất cả mọi thứ hạnh phúc xung quanh nó. Vì vậy, anh ta thực sự ghét cái gì đó bị ép buộc và ép buộc. Bởi vì nó sẽ không cảm thấy đẹp, mặc dù đó là một sự thật. Hài hòa và hài hòa là những điều chính cho anh ta.

Một buổi chiều muộn, thời tiết bên ngoài rất lạnh, nhưng không có nghĩa là đáng ngại. Vì sự tập trung của họ luôn luôn làm ấm lên. Giống như một tách cà phê nóng nằm trên một cái bàn ở một góc trong quán cà phê. Như thường lệ, cuộc trò chuyện của họ đủ mạnh để giết thời gian, nên anh ta (người bạn thứ nhất) không muốn rời khỏi nơi đây. Cho đến khi cuộc trò chuyện của họ đi đến về ý nghĩa và bản chất của cái đẹp.
Có lẽ bạn có thể tưởng tượng rằng người bạn thứ nhất hạnh phúc thế nào với linh hồn văn chương của anh ta?


” Bạn nghĩ gì về vẻ đẹp? .” Người bạn thứ hai hỏi bằng giọng thách thức.

“ À! Tôi sẽ cho bạn biết vẻ đẹp là gì.” Người bạn thứ nhất trả lời  và anh ấy ngừng trong giây lát. Không ai biết được rằng anh ấy đang kéo dài thời gian để tìm ra câu trả lời thuyết phục. Anh thầm nghĩ: “Ôi! Thật xấu hổ, là một người giỏi văn chương nhưng tôi không định nghĩa được vẻ đẹp là gì.“

Ngay lúc này người bạn thứ hai và người bạn thứ ba đi ra ngoài hút thuốc. Anh không biết điều gì khiến hai người bạn của mình như bị thôi miên.
Hai người họ giống như một người đàn ông trẻ khát khao trong sa mạc rộng lớn, cho đến khi cuối cùng tìm thấy một người đàn ông mang theo một chai nước ngọt. Bất cứ điều gì họ sẽ làm để họ có thể uống đồ uống, và đến sự tươi mát đó là điều mong muốn. Nó có vẻ giống như một sự tương tự thích hợp, như tình hình của họ chiều hôm nay.

 

Bây giờ anh ấy ngồi một mình, vẫn ở nơi cái bàn góc. Đột nhiên anh không chớp mắt, khi một người phụ nữ bước đến và hỏi:

” Làm thế nào mà bạn ngồi một mình như vậy?”

Anh nói:
“ Hai người bạn của tôi đi ra ngoài hút thuốc. À! Bạn làm gì ở đây?.”

Người phụ nữ trả lời:

“Tôi không muốn nhàm chán trong một căn phòng, vì vậy tôi đã có mặt nơi đây. Và đây là bạn của tôi, tôi đã mượn nó từ thư viện ” Vừa nói xong, cô giơ lên một quyển sách cho anh
ấy xem” Ngọn Gió Yêu Thương” truyện ngắn của nữ tác giả Minh Hồng.
“ Xin phép, tôi không làm phiền anh.” Cô nói và ngồi xuống đọc sách ở bàn bên cạnh cùng với ly cà phê nóng đang bốc khói.

Anh ngồi và vẫn quan sát cô, người đã bị cuốn hút bởi những lời lẽ trong cuốn sách, đôi mắt cô không chớp mắt. Đối với anh ta không nên bỏ lỡ từng chút vẻ đẹp nào của cô. Tất cả những  chuyển động của cô là vẻ đẹp hoàn hảo: Hơi thở của cô giống như một dàn nhạc, tốc độ của cô là sự kết hợp giữa niềm tự hào và sự thanh lịch, đôi mắt của cô là một căn phòng đầy sự thanh bình, lời nói của cô giống như một cái ôm ấm áp, và những thứ khác chúng ta sẽ không hoàn toàn hiểu được tâm trí của một nhà văn khi yêu.

Ngay lúc đó, hai người bạn bước vào và một người bạn hỏi anh ta:

“Bạn có câu trả lời chưa?.”
Người bạn còn lại hối thúc anh ta:
“ Muộn rồi. Nhanh chóng trả lời trước khi chúng ta đi về nhà.”


Người bạn thứ nhất nói:

“Được rồi, tôi sẽ trả lời ngay lập tức. Cái đẹp đơn giản đối với tôi, sự gần gũi là một bí ẩn. Một câu chuyện thực sự đẹp, nếu nó được viết thẳng thắn và rất cởi mở, để cho độc giả có thể bay trong tưởng tượng.

Tôi muốn yêu bạn một cách đơn giản, giống như từ được giao gỗ cho lửa để làm thành tro.

Tôi muốn yêu bạn một cách đơn giản, giống như một tín hiệu gió thổi vào những đám mây để làm cho nó biến mất.

Một câu chuyện thật đẹp, bởi vì nhiều điều bí ẩn vẫn còn, và sẽ vẫn được bảo tồn. Có những người giải thích nó với lòng trung thành, có những người gọi nó là sự chân thành, thậm chí có những người nghĩ nghịch ngợm về nó.

Tương tự như vậy với phụ nữ, chúng ta vẫn sẽ cảm thấy khó đọc và khó hiểu họ bất cứ lúc nào, và đó là cái đẹp. Giữ nó theo cách đó, đừng làm cho nó khác đi. Trời đã ban cho một công thức, và đó là chân lý thật sự. Bởi vì vẻ đẹp chính của một người phụ nữ không phải là khuôn mặt của cô ấy, không phải là trí thông minh của cô ấy, không phải là hành vi của cô ấy. Nhưng khả năng này vẫn khiến cho nó trở thành một bí ẩn rất sâu, sâu hơn lòng đại dương và đó là vẻ đẹp.”

Bạn biết đấy, và câu chuyện của 3 người bạn đã kết thúc với đôi mắt hướng về người phụ nữ đang ngồi đọc sánh ở bàn bên cạnh.

cropped-unnamed-2.png

 

Leave a comment