TÔI YÊU
Tôi yêu những gì gọi là buồn.
Yêu những cành cây khô trụi lá.
Yêu những người nghèo sống trong những túp lều xiêu vẹo.
Yêu người mù đi bộ trên con đường phố nhộn nhịp.
Yêu trẻ em lang thang trong cơn đói.
Yêu những người già sống trong cô quạnh.
Yêu giọt nước mắt của những người dân đau khổ.
Tôi yêu họ, vì họ là những người đáng sống.
Một giả định cơ bản của hành vi con người là tìm kiếm niềm vui, và cố gắng tránh những lý do đau khổ trong cuộc sống. Nhưng tại sao họ vẫn đau khổ?
Xin cuộc đời cho họ cơ hội để họ được sống hạnh phúc thêm một lần nữa.
