TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

SỨC MẠNH TINH THẦN  

 

Một buổi chiều, người mẹ đưa con trai 5 tuổi của mình đến sân vận động để chơi bóng đá.
Khi người mẹ đang trò chuyện với một phụ huynh khác.
Bất chợt mẹ nhìn thấy đôi mắt của con trai trào dâng nước mắt.
Mẹ chạy đến chỗ con trai và hỏi có gì sai? Nhưng con trai không nói được, đôi môi run lên và đẫm nước mắt. Người mẹ quay sang một cô gái trẻ tuổi đang đứng bên cạnh và hỏi:
“Bạn biết chuyện gì đã xảy ra?”
Cô gái giải thích rằng hai kẻ bắt nạt đã chọc ghẹo cậu bé, và nói với tất cả những đứa trẻ khác rằng cậu bé tè trong quần và có mùi hôi. Cô gái đã bảo họ im nhưng họ không nghe. Và rồi tất cả những đứa trẻ nhỏ khác ngừng chơi với cậu bé. Những kẻ bắt nạt đó rất vui sướng.

Người mẹ cảm thấy tim mình đau nhói. Bà hỏi cô gái:
“Bây giờ những kẻ bắt nạt đó đâu rồi?”
Con trai đột nhiên lên tiếng:
“Họ chạy đi khi con bắt đầu khóc.” Cậu bé nói qua nước mắt.

Người mẹ cảm ơn cô gái tuổi teen và ẳm con trai lên.
Họ đi đến một bàn ăn ngoài trời và ngồi lên chiếc ghế ở đó. Lúc này, người mẹ tức giận đến nóng ran cả người. Nhưng vì bà muốn con trai được tốt, nên bà nói nhỏ nhẹ với con trai một số câu chuyện vui về những người bạn tốt của cậu bé. May thay người mẹ đã nghe thấy được những nụ cười khúc khích của con trai mình.

Sau đó bà kéo hai thanh sô-cô-la ra khỏi túi, đưa cho con trai một cái, và nói:
“Con trai của mẹ, dũng cảm lên nào.”
Con trai mỉm cười và ôm mẹ thật chặt. Người mẹ cảm thấy thư giãn một chút, bà vui mừng khi thấy con trai bước ra sân bóng.
Vài phút sau, con trai chạy đến bên mẹ và rơm rớm nước mắt.
Mẹ hỏi con trai điều gì đã xảy ra trên sân chơi?
Mặc dù cậu bé là một đứa trẻ cứng rắn, rất tốt và trưởng thành trong độ tuổi của cậu ấy.
Nhưng cậu bé vẫn không kiềm nỗi nước mắt:
“Mẹ ơi! Hai kẻ bắt nạt đó lại xuất hiện và nói dối. Mọi người không muốn chơi với con vì tin họ.”

Một lần nữa, trái tim người mẹ bắt đầu đau nhói. Mẹ có thể cảm thấy đau đớn với nỗi đau của con trai, chắc chắn đó cũng là nỗi đau của người mẹ trong cuộc sống.
Đã đến lúc mẹ nói với con trai rằng phải dạy hai tên bắt nạt đó một bài học, mà họ sẽ không bao giờ quên.
Này con trai:
“ Đừng khóc nữa, hãy mạnh mẽ lên. Khi những kẻ bắt nạt chỉ muốn làm cho con cảm thấy xấu hổ cả ngày hôm nay, đó là mục tiêu của họ. Nếu con tiếp tục khóc và cảm thấy xấu hổ với trò hề ngu xuẩn của họ, họ sẽ thắng. Con hãy buông bỏ những trò hề ngu ngốc của họ, hãy tập trung vào những cảm giác tốt đẹp và giúp những người khác cảm thấy tốt. Con sẽ thắng. Luôn luôn có một người chiến thắng trong những tình huống này. Và nó là lựa chọn của con? ”

Người mẹ đã cố gắng thuyết phục con trai. Cậu bé ngồi lặng lẽ và chăm chú lắng nghe, khi nước mắt của cậu bé dần dần khô cạn. Cậu bé ôm mẹ và nói lớn:
“Con cảm ơn mẹ, con cảm thấy tốt rồi mẹ ơi! Con thắng.”
Ngay lúc đó, cậu bé chạy thẳng ra sân bóng và giải thích với các bạn nhỏ rằng hai kẻ bắt nạt kia đã nói dối.  Sau những tiếng “ồ” xôn xao của các bạn nhỏ, là những tiếng cười thân thiện và các bạn nhỏ tiếp tục vui vẻ chơi đá bóng cùng nhau.
Hai kẻ bắt nạt, nói dối kia đã bị các bạn bỏ rơi. Khi biết được sự việc, phụ huynh của họ bắt họ phải xin lỗi cậu bé. Cậu bé đã gật đầu tha lỗi cho họ.

*Bạn biết đấy, bất kể tuổi tác hay tình trạng xã hội của chúng ta. Sẽ luôn có một số người xấu xa ở ngoài kia.
Họ luôn muốn hạ thấp bạn bằng những trò hề nói xấu để đánh gục bạn. Họ chiến thắng và thậm chí họ cười trên nỗi đau của bạn.
Bạn không muốn họ chiến thắng phải không? Vậy thì hãy dùng sức mạnh tinh thần để phản ứng lại với họ.
Chúng ta không để cho họ làm đau chúng ta. Hãy biến đổi nỗi đau đó thành sự tăng trưởng và sức mạnh cá nhân. Chúng ta không để họ chiến thắng, chúng ta chọn để thắng.
images-5.jpg

Leave a comment