TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NGƯỜI ĂN XIN VÀ CHÀNG TRAI TRẺ

Kể từ buổi sáng mưa đổ xuống thành phố, cơn mưa kéo dài cho đến buổi trưa.
Sự hối hả và nhộn nhịp của các phương tiện đông đúc trên các con đường phố.
Mặc dù mưa kéo dài và trời rét giá, nhưng người hành khất vẫn không nản lòng ngồi mong đợi lòng từ bi đối với những người đi bộ qua lại nơi đây.
Một người ăn xin hiền lành ngồi co ro và run rẩy trước cơn mưa lạnh. Những người qua  đường họ rất vội vàng để tránh cơn mưa phùn. Họ không để ý đến người hành khất già này.

Càng về chiều, cơn mưa vẫn không dừng lại. Người ăn xin già nua bồn chồn, không được những đồng tiền như ông mong đợi, ông chỉ cần một ly nước nóng và một ổ bánh mì cho bữa ăn tối.

Bất chợt có một chiếc xe dừng lại, một chàng thanh niên quay kính xe xuống và đặt một bị có ổ bánh mì và ly trà nóng trên vỉa hè cho người ăn xin.

Người hành khất sắp lấy nó, nhưng một đôi chân đã bước đến trước và sau đó là những bước chân kế tiếp đã vô tình dẫm đạp, làm đổ ly nước trà ấm và ổ bánh mì nhanh chóng tan rã trên con đường ẩm ướt.

Người ăn xin già đã choáng váng khi thấy bánh mì bị dẫm đạp và ly nước bị đổ, không biết là dưới bàn chân của ai.
Ông đau lòng và thầm hỏi: “Hỡi Đức Chúa Trời! Ngài không nghe được lời cầu nguyện của tôi phải không?”

Bỗng dưng từ xa chàng thanh niên ấy tiến đến và nói: “Hộp cơm và hộp sữa này thay thế một mẫu bánh mì và ly trà nóng đã bị mất.”

Họ nhìn chằm chằm vào nhau và mỉm cười. Chàng thanh niên thương xót cho một ông cụ già hành khất.

Chàng thanh niên đánh giá về sự thiếu hiểu biết của con người được nhìn thấy, bởi vì họ không muốn chăm sóc cho những người khác. Tính ích kỷ của nhân loại trong thời đại hiện nay là đáng chú ý. Không muốn quan tâm đến những người bất hạnh. Hành động ngoài đường phố ngay cả với nhận thức cơ bản vẫn chưa được thể hiện có ý thức. Và trái tim đau của những người bất hạnh vẫn hét lên trong đau khổ.

images-1

Leave a comment