TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHIẾC BONG BÓNG BAY

Chiều thứ bảy, tại một trung tâm mua sắm, tôi ngồi thưởng thức cà phê với mấy người bạn. Xung quanh tiếng nói, tiếng cười vui vẻ của chúng tôi. Có những cặp vợ chồng tay trong tay, có những phụ huynh dắt con mình với những cây kem trên tay … Nhộn nhịp nhưng thanh bình, sống động và vui vẻ …

Bất chợt, tôi nhìn thấy một cô bé thoát khỏi bàn tay của mẹ mình, nhanh chóng chạy đến bên cạnh một cậu bé đang cầm một chiếc bong bóng bay tuyệt đẹp. Cô bé đứng nhìn say sưa vào chiếc bong bóng bay và sau đó cô bé bước đi. Nhưng cậu bé lại tức giận, kéo một ít tóc của cô bé lại.
Ngay lập tức, cha của cậu bé xông vào để làm công lý trước những cặp mắt sững sờ của tất cả mọi người … Người cha bắt con mình phải xin lỗi cô bé, nhưng cậu bé không muốn và oà khóc lớn. Mẹ của cô bé vội vã lặp đi lặp lại:
“ Xin đừng bận tâm, xin đừng bận tâm.”
Cậu bé vẫn oà khóc lớn, người cha xử lý bằng một chút bạo lực, ông kéo mạnh tay con trai của mình vào nhà vệ sinh, để tránh tiếng ồn cho mọi người …

Bạn biết không? Tôi có thể tưởng tượng được rằng: Người cha đã cho con mình một bài học vững chắc. “Phản ứng bạo lực bằng bạo lực.” Và như vậy, ông đã kiệt sức với nhiệm vụ khó khăn này, nhưng ít ra ông đã cung cấp cho xã hội một quyền bình đẳng của con người …
Đứa trẻ kia biết rằng những người đã sinh ra mình, cha mẹ là người yêu nó hơn bất cứ ai khác, có quyền yêu cầu cơ thể, tâm hồn và tinh thần của nó. Xoá bỏ những gì vi phạm của nó đối với người khác … Dạy cho nó biết những phẩm giá của lòng tự trọng và những gì nó phải nhận nếu nó không biết tôn trọng người khác …

Có lẽ sau này đứa trẻ sẽ lần lượt phát triển thành một người trưởng thành tốt, và trong giấc mơ tôi nghe thấy đứa trẻ ấy thì thầm với cha mẹ của mình rằng:
“Cha mẹ đã che chở cho con dưới một nền tảng giáo dục.”
17884095_787060948123163_4277392309326996060_n.jpg

Leave a comment