HIỆN TƯỢNG BÍ ẨN
Hoa là một người mà có thể nhìn thấy các linh hồn của trẻ em đã chết.
Khi Hoa còn là một đứa trẻ 6 tuổi, Hoa rủ các bạn trong xóm vào công viên chơi. Cả đám trẻ chạy băng qua một cái cầu rồi chạy thẳng vào công viên.
Ở đó là một khoảng đất rộng có trồng những cây cảnh và nhiều loài hoa đẹp, cả đám trẻ đến chơi ở những nơi có xích đu và những con ngựa bằng gỗ. Lúc ấy Hoa ngồi trên chiếc xích đu, bản thân Hoa rất phấn khích. Những ngón tay gầy gò của Hoa nắm chặt hai bên dây xích của chiếc xích đu. Đó là lần đầu tiên Hoa ngồi trên chiếc xích đu một mình. Khi bánh xe quay tròn bỗng dưng Hoa nhìn thấy một gương mặt mờ ảo của một cô bé ở vào lứa tuổi của mình đang ngồi trên chiếc xích đu bên cạnh. Chỉ có Hoa mới nhìn thấy được, ngoài ra tất cả những đứa trẻ khác đều không ai có thể thấy cô bé ấy cả.
Cô bé ấy có mái tóc đen xù, đôi mắt có màu xám. Hoa nhìn kỷ thì thấy trên gương mặt của cô bé ấy tái nhạt, rồi các cô bé khác tự dưng lại xuất hiện ở nơi đây, họ ăn mặc giống như nhau. Tất cả đều mặc quần áo màu trắng, tóc đen xù, những đôi mắt có màu xám, gương mặt tái nhạt giống như nhau. Hoa nhìn và cảm giác như đang đứng ở một thế giới gian tà, ma quái. Rồi các cô bé lấy chân đá vào chiếc xích đu của Hoa để chiếc xích đu tung lên cao hơn. Hoa dùng sức mạnh của mình để làm chậm chiếc xích đu lại, nhưng Hoa không đủ sức mạnh và cuối cùng Hoa bị té xuống; cả người và chân tay Hoa dính đất cát. Hoa choáng váng và bắt đầu lo sợ. Khi Hoa quay lại nhìn thì các cô bé ấy đã biến mất. Hoa thở hổn hển và chạy đến nơi các bạn đang chơi cởi ngựa gỗ, Hoa kể cho các bạn nghe thì mọi người nói rằng: “Hoa đã nói dối.” Lúc ấy Hoa chưa hiểu biết gì nhiều, nhưng có một điều mà Hoa biết chắc chắn là những gì mình nhìn thấy là sự thật.
Về đến nhà khi Hoa nói với mẹ về sự thật mà mình đã phát hiện ra các cô bé ngồi trên xích đu, và họ đã chơi xích đu cùng với Hoa.
Ngay lập tức mẹ tát vào mặt Hoa một cái thật mạnh, làm cho cái đầu của Hoa lay chuyển về phía sau như một tiếng sấm sét vang rền trong tai của Hoa. Hoa khóc thét lên:
-Con không nói dối, con không nói dối.
Mẹ vẫn chưa hết cơn tức giận, mẹ mắng:
-Đừng ngớ ngẩn, không được nói dối, con không nên tưởng tượng ra điều ngu ngốc như thế.
Lúc ấy Hoa không hiểu biết như thế nào là tưởng tượng ngu ngốc? Và trí tưởng tượng là gì? Hoa thật sự không biết
Những ngày sau đó Hoa thường nằm mơ thấy cô bé trong công viên, cô bé ấy đói bụng, thèm thức ăn, Khi nhìn thấy Hoa đang ngồi ăn trong nhà bếp, cô bé ma đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào và ngước mặt lên ngữi mùi thức ăn trong bếp và mỉm cười. Hoa nhìn thấy mà cảm thấy tội nghiệp cho cô bé ma, Hoa mở cánh cửa và hỏi:
-Bạn có muốn ăn thức ăn của tôi không?
Cô bé ma trả lời:
-Tôi ăn không được, bạn có thể cho tôi ngữi thức ăn của bạn được không?
Hoa liền cầm dĩa thức ăn của mình đưa lên mũi của cô bé ma, và cô bé ma đã ngữi thật lâu, rồi quay lưng bỏ đi, và Hoa giật mình thức dậy.
Mỗi lần nằm mơ về cô bé ma Hoa đều kể cho mẹ nghe, rồi cũng từ đó mẹ không cho Hoa đi chơi riêng cùng với đám trẻ trong xóm nữa, mà mẹ lại cùng đi chơi với Hoa và các bạn. Mẹ cũng không cho Hoa ra vườn sau nhà một mình nữa, những lần như thế Hoa đều khóc.
Hoa cũng không hiểu tại sao mẹ lại cấm Hoa như vậy, Hoa cũng đã nhìn thấy mẹ rất buồn và lo lắng điều gì đó, Hoa sợ mẹ buồn nên đã nghe theo lời mẹ.
Cho đến một đêm Hoa nằm mơ trở lại, Hoa thấy cô bé chơi xích đu lần trước, cô bé đứng bên ngoài phía cửa sổ ở nhà bếp để đợi ngữi mùi thức ăn. Cô bé ấy trông tồi tệ rất nhiều so với lúc trước, thân hình và gương mặt bẩn thỉu, ăn mặc rách rưới. Hoa cảm thấy tội nghiệp cho cô bé. Cô bé vẫy tay gọi Hoa đi theo cô bé, và Hoa đi theo cô bé ma vào công viên, rồi họ băng qua một đám bụi cây mọc um tùm, cây cối và cỏ dại mọc đầy cả lối đi. Đó là một nơi hẻo lánh và tối om, Hoa bị cỏ gai vướng vào quần áo, đụng chạm vào chân và đầu gối của Hoa. Hoa tưởng chừng như có ai đó túm lấy tóc của mình, Hoa đau qúa và gượng kéo đầu lại phía trước thì Hoa đã bị té xuống đất. Khi Hoa nhìn lại thì đó là một ngôi mộ, cô bé ma đang ngồi ở trước mặt Hoa và bảo rằng: “Đây là ngôi mộ của tôi.” Cô bé yêu cầu Hoa giúp một điều là hãy cho cô bé thức ăn. Hoa gật đầu và cũng bắt đầu thấy sợ, vì ở đây Hoa thấy xa lạ không giống như ở nhà của mình. Hoa bỏ chạy, rồi sau đó thì có ai kéo chân của Hoa lại, Hoa thét lên và bừng tĩnh dậy.
Mẹ đang nằm bên cạnh Hoa, Hoa ôm mẹ khóc và kể cho mẹ nghe…
Những ngày sau đó mẹ thường mang thức ăn vào nơi công viên để cúng cho cô bé ma. Sau đó Hoa không còn nằm mơ thấy cô bé ấy nữa, dần dần lớn lên mẹ cũng không còn cấm Hoa đi chơi một mình với các bạn nữa. Hiện tại Hoa vẫn có một cuộc sống bình thường như những người bạn bè khác của mình.
