TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

MỐI TÌNH GIÁO VIÊN

Đó là mùa thu nơi miền cao nguyên lạnh lẽo, thầy còn đang trên bục giảng. Thầy nhìn ra ngoài cửa sổ, và bắt gặp cô đang ngồi trên chiếc ghế đá trước sân trường, lớp học của cô đang trong giờ ra chơi.

Thầy nhìn cô ấy.

Người phụ nữ này thật đẹp, lạnh lùng và im lặng, ngồi yên như một bức tượng. Những giọt sương trên lá, óng ánh như ngọc trai rơi vào mái tóc của cô, làm gương mặt cô càng toả sáng. Cô đẹp tự nhiên, sang trọng và qúy phái.

Đây là người phụ nữ mà thầy đã từng nghĩ rằng tình cảm đủ lớn, để được ở bên nhau đến suốt cuộc đời.
Qua bảy năm dạy học chung một trường. Nơi cao nguyên lạnh lẽo, như thể thầy chỉ có một mình. Nhưng thầy không cảm thấy cô đơn, vì người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế đá kia đã rất gần với thầy …
Và ở nơi khác, nơi miền thùy dương cát trắng, thành phố biển Nha Trang. Có một người phụ nữ xinh đẹp, hiền dịu, cũng đang chờ đợi thầy …
Cô làm việc ở viện Pasteur Nha Trang, cô là người vợ hứa hôn của thầy.
Mối tình tay ba, thật sự thầy không muốn nó xảy ra, và thầy càng không ngờ rằng mình có thể yêu một phụ nữ khác ngoài người vợ hứa hôn của mình. Đó là mối tình đầu của thầy.
Thầy là một người có nhân cách, thầy không bao giờ muốn làm tổn thương và gây đau khổ cho người khác. Nhưng rồi chính bản thân của thầy cũng đã đau khổ và thầy cũng đã khóc … Lần đầu tiên thầy khóc vì yêu.
Những ngày cuối tuần, cô giáo mang quần áo của thầy về giặt hộ.
Như thế cũng đủ biết cô yêu thầy như thế nào? Cô muốn giặt đồ cho thầy suốt cả cuộc đời của mình. Nhưng cô không thể, và cô cũng đã khóc …
Trong mắt mọi người, cô là một phụ nữ đẹp trang nhã. Mỗi ngày cô bước lên bục giảng là mỗi chiếc áo dài xinh đẹp với những màu sắc khác nhau … Lịch sự và quyến rũ. Những thầy giáo khác đang theo đuổi cô, nhưng sự quan tâm của cô dành cho họ là rất nhỏ.
Ôi! Tình yêu là gì? Mà ngay cả chính con người tri thức như thầy cô cũng không thể lý giải được?

Bức tượng người phụ nữ với đôi mắt dửng dưng nhìn thầy. Cô mỉm cười, nụ cười của cô là hơi chế giễu, hơi buồn và lờ mờ ngọt ngào. Đó là một nụ cười biết nói:
“Tôi không phải là người bạn mong đợi, tôi không là ai cả. Trong vòng vài tuần nữa,  bạn sẽ quên tôi. Tôi biết. ”
Ánh mắt của cô đã nói với thầy như vậy, cô đã đau khổ, đau khổ trong tình yêu … Đó là lý do tại sao các quầng thâm trên mắt của cô xuất hiện.
Vài tuần nữa thầy sẽ nghỉ dạy học ở đây, chuyển công tác về Nha Trang, và sẽ cưới vợ. Cô yêu thầy, nhưng cô đã khuyên thầy về quê cưới vợ. Cô chấp nhận mình là người cô đơn. Đó là lý do mà thầy đã khóc.
Vài năm sau đó, câu chuyện tình yêu của thầy cô cũng đã lắng xuống. Các sinh viên không còn bàn tán xôn xao nữa.
Cô giáo vẫn lên lớp đều đặn, nhưng cô chưa thể yêu ai. Có vài thầy giáo theo đuổi cô cũng đã cưới vợ.
Cô vẫn đẹp và sang trọng, nhưng nhìn thấy cô buồn và già hơn.
Nơi thành phố biển Nha Trang, trên con đường Trần Qúy Cáp. Trong một ngôi nhà ấm áp, có một người chồng và một người vợ, quấn quýt bên đứa con trai đầu lòng của mình. Họ sống rất hạnh phúc.
Trong suốt mấy mươi năm qua … Thầy giáo và cô giáo không còn gặp nhau nữa. Nhưng kỷ niệm vẫn kéo dài với họ đến suốt cuộc đời. Trái tim của họ sẽ không bao giờ quên nhau.

Bạn biết đấy, câu chuyện của họ đã cho chúng ta thấy:
Khi bầu trời đêm của thế giới vẫn còn tối và lung linh các vì sao.
Khi những ngọn đuốc bập bùng ngọn lửa chiếu sáng các tuyến đường dẫn lối người bị lạc trong rừng.
Khi Trái Đất còn trẻ và vẫn chưa biết điều gì xảy ra ở ngày mai.
Chúng ta hãy luôn là chính mình, một sự lựa chọn mạnh mẽ và độc đáo, một cảm giác không làm tổn thương người khác. Mặc dù chúng ta đột ngột bỏ rơi trái chín thơm ngọt ngào.
images-4.jpg

Leave a comment