HÃY DÀNH THỜI GIAN CHO MẸ
Trong chiến tranh Việt Nam. Người chồng trẻ tham gia quân đội và hy sinh mạng sống để lại vợ và con.
Cuộc sống sau chiến tranh rất khó khăn, thường không có đủ lương thực để ăn.
Mặc dù vẫn còn trẻ và xinh đẹp, nhưng người vợ đã từ chối không tái hôn và dành toàn bộ cuộc đời của mình để nuôi dạy con trai, bằng sự chăm sóc và giáo dục tốt nhất có thể.
Một cơ hội đã đến, người con trai đầu lòng sang Mỹ du học, chăm chỉ học tập, trở thành một kỹ sư và có cuộc sống tốt đẹp.
Con trai gởi thư và tiền về cho mẹ thường xuyên, để mẹ chi tiêu. Tuy nhiên, Giáng Sinh sau Giáng Sinh, Năm Mới sau Năm Mới, với nhiều lý do, con trai ngoan ngoãn từ chối về nhà để thăm mẹ. Bởi vì con trai muốn dành tiền để cho mẹ chi tiêu thoải mái hơn.
Khi người mẹ qua đời, con trai trở về và tổ chức một đám tang lớn cho mẹ. Trái tim anh tan nát khi tìm thấy một chiếc hộp mà mẹ đặt trong một hộc tủ.
Trong đám tang, con trai mở chiếc hộp ra và bật khóc, khóc nức nở, anh ôm lấy quan tài của mẹ mình và gào thét:
“Mẹ ơi! Mẹ! “
Mọi người nhìn nhau và nhìn vào chiếc hộp. Nó đã được đầy đủ những tờ Đô La Mỹ với những lá thư mà anh đã gởi về cho mẹ.
Trong đó mẹ đã viết:
“Con trai, mẹ không chi tiêu quá nhiều tiền. Mẹ nhớ con nhiều lắm. Mỗi khi mẹ nghe thấy một chiếc xe ngừng lại ở phía trước nhà, mẹ chạy nhanh ra khỏi cửa, nhưng đó không phải là con trai của mẹ. Mẹ đã tiết kiệm tiền cho con trong trường hợp con cần, hoặc để tặng trong ngày cưới của con. Nhớ con nhiều … con trai của mẹ.”
