TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN MINH HỒNG

CHUYỆN ĐỜI THẬT
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
– Phật ở đâu?
– Phật ở trong lòng người.
– Phật trong lòng người, sao người còn làm nhiều tội ác? Phật trong lòng người, sao người lại giết hại lẫn nhau?
***********
Vào một buổi sáng đẹp trời. Bầu trời và không gian được tắm mát bởi một cơn mưa rào trong đêm qua. Lòng người cũng dịu xuống, nhẹ nhàng và mát mẻ hơn. Hằng đi chùa, lễ Phật.
Tại Chùa Khuông Việt Oslo, với một không khí trang nghiêm, khá cổ kính và được cho là rất linh thiêng. Đông đảo phật tử tụ tập về đây để niệm Phật, với nhiều gương mặt sáng và hiền hoà, tỏa sáng sự thành tâm.
Bất chợt, Hằng nhìn thấy một phụ nữ tên Mai (tên thường gọi là Phượng.) Mai có gương mặt buồn, với cặp mắt sâu, gương mặt không được sáng, nhưng chị có một giọng nói ngọt ngào nên lấy được lòng của mọi người.

Hằng nhớ lại 30 năm trước.
Mai là chị dâu của chồng Hằng, chị Mai là gái nhà quê, rất giỏi giang công việc nhà. Còn Hằng là người có học vấn nên phải đảm trách nhiều công việc của cơ quan bên ngoài xã hội. Mặc dù cô rất cố gắng phụ giúp công việc nhà sau giờ làm việc, nhưng người chị dâu vẫn cảm thấy ghét và ganh tỵ với cô em bạn dâu này … Một thời gian ngắn, vợ chồng Hằng xin phép bố mẹ chồng ra ngoài sống riêng. Chuyện tình cảm gia đình của họ vẫn không có gì rạn nứt.
Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đây …

Cho đến khi họ được định trên đất nước Na Uy, và họ sống cùng trong những căn hộ tại một chung cư ở Oslo.
Một Ngày không may rằng Hằng bị bệnh và nằm bệnh viện, đến ngày xuất viện, chồng của Hằng gởi đứa con trai đầu lòng dưới một tuổi của mình cho người dì ruột trông hộ, để đi đón Hằng về nhà.
Lúc đó Mai có mặt tại nhà người dì chồng này. Mai liền nảy sinh ra ý nghĩ độc ác rằng lợi dụng mọi người trong nhà đang ăn uống và nói chuyện vui vẻ. Mai ẳm cháu bé trai bỏ ra ngoài và đóng cánh cửa lại. Trên người của cháu bé mặc một chiếc áo mỏng manh màu trắng, cháu mang một miếng tả lót nhưng không mặc quần. Lúc đó trời bắt đầu vào đông, cháu bé bò xung quanh lối đi của tầng chung cư, cho đến khi cháu bé bò đến gần cầu thang. Cháu Quyên (khoảng 8 tuổi) và cháu A Lũ ( khoảng 5 tuổi) con của chị Mai Tàu (chị là người Tàu lai Việt sống ở Sài Gòn, chị cũng được định cư tại Oslo.)
Hai cháu đứng chơi ở gần cầu thang, hai cháu đã tận mắt thấy chị Mai (Phượng) bỏ em bé ra ngoài. Hai cháu vội vàng chạy đến, Quyên ẳm em bé lên, đi về phòng và nói với mẹ:
– Mẹ ơi! Con thấy bác Mai bỏ em Đại con của chú Lộc ra ngoài cửa, em bé bò tới bò lui rồi khóc nhiều lắm, mà không có ai mở cửa ra để giúp cho em bé cả.
Mẹ Mai Tàu bước đến ẳm cháu bé vỗ về và nói:
– Thương qúa, mẹ cháu đang nằm bệnh viện mà người nhà của cháu lại không thương cháu.
Cháu bé dường như biết tủi thân nên càng khóc lớn hơn và sau đó cháu ho rất nhiều.
Mẹ Mai ẳm cháu bé đi rửa mặt cho cháu và gọi lớn:
– Quyên ơi! Giúp mẹ, vào phòng A Lũ chọn bộ đồ ấm cho em bé mặc.
– Dạ, có ngay mẹ ơi! Nói xong Quyên chạy nhanh vào phòng em trai chọn ngay bộ đồ bằng vải nỉ để sẵn trên giường cho mẹ.
Mẹ Mai ẳm em bé đến, và 3 mẹ con chị quấn quýt bên em bé. Nhà không có bình sữa, nên mẹ Mai cho em bé uống nước cam vắt bằng muỗng, em bé đang đói nên uống một cách ngon lành. Quyên và A Lũ mang đồ chơi ra chơi chung với em bé, mẹ Mai tranh trủ nấu miếng cháo, lấy nước cháo và cho em bé uống. Cháu bé đã được ăn no, mặc ấm và dường như rất mệt mỏi nên ngủ một giấc ngon lành.
Vài giờ đồng hồ sau, có người dì ruột của Lộc đến bấm chuông hỏi mẹ Mai:
– Chị thấy cháu Đại bò quanh đây không?
Mẹ Mai bực bội và nói:
– Mấy người bỏ thằng bé ở ngoài cả buổi sáng nay, bây giờ mới đi tìm. Nếu hai đứa con của tôi mà không nhìn thấy cháu, có lẽ cháu không té chết thì cũng bị chết lạnh rồi.
– Vậy bây giờ nó ở đâu?
– Cháu đang ngủ trong nhà của tôi đây, khi nào Chú Lộc về tôi sẽ gọi chú sang ẳm cháu về. Đừng ai phá rối giấc ngủ của cháu.
Người dì của Lộc lẵng lặng bước đi … Còn người đàn bà tên Mai (Phượng) ác độc kia đã rút lui an toàn về căn hộ của mình, với sự tiếc nối rằng thằng bé kia tại sao được có người giúp đỡ?

Một lúc sau, Hằng và Lộc về nhà từ bệnh viện. Cháu Quyên đã chờ sẵn bên ngoài, vừa nhìn thấy cô chú hàng xóm, Quyên chạy nhanh đến và nói:
– Cô chú ơi! Em Đại đang ngủ trong nhà của con, em Đại bị bác Mai ẳm bỏ ra ngoài cửa, em ấy khóc và bò ra gần cầu thang, con sợ em té nên con ẳm em về cho đưa cho mẹ, để mẹ chăm sóc cho em.
Như một cái máy, Hằng chưa kịp nói lời cảm ơn đến cháu Quyên, Hằng lao nhanh đến căn hộ của chị Mai Tàu. Nghe tiếng nói của mẹ, cháu Đại thức dậy và khóc lớn như vẫn còn tủi thân. Hằng ôm con mà nước mắt cứ tuôn trào, và nước mắt càng rơi khi mà mấy mẹ con của chị Mai Tàu kể lại câu chuyện cho cả hai vợ chồng của Hằng nghe. Ở đời sao có kẻ thâm độc như vậy? Hằng nuốt hận trong nước mắt mà không muốn làm ra chuyện.

Một thời gian sau, cháu Đại bị viêm phổi nặng. Một tháng cháu ở bệnh viện khoảng 3 tuần. Vợ chồng của Hằng đã khóc hết nước mắt. Các y bác sĩ đều quen mặt, đến nỗi bác sĩ phải cấp cho một cái máy hít và thuốc mang về nhà cho cháu hít, để bớt đi lại nhiều lần. Thời gian kéo dài 6 năm cháu mới khỏi bệnh. Cháu ốm như một con mèo, mà đúng vậy cháu là tuổi con mèo mà.

Đến một ngày, người đàn bà ác độc đó đã trải qua một cơn bệnh gan, phải điều trị trong vòng 5 năm. Cũng kể từ đó Mai (Phượng) thường xuất hiện tại chùa Khuông Việt.
Hằng không hiểu rằng chị ta đến chùa để xám hối tội lỗi hay vì sợ chết mà đến chùa để cầu nguyện?
Hằng thương con đã bị người đàn bà ác độc này ám hại, nhưng hiện tại mọi việc được tốt đẹp. Vì vậy Hằng đã từ bi hỉ xả cho người đàn bà tên Mai (Phượng) này. Hằng tin rằng mọi điều ác rồi sẽ phải trả giá, những người ăn ở thất đức sẽ phải chịu hậu qủa, như thuyết của đạo Phật đã dạy.

MINH HỒNG

Tran Minh Hồng sitt bilde.

Leave a comment