CÔ BÉ MỒ CÔI
Một cô bé mồ côi, không hề biết tình yêu gia đình là gì. Một ngày nọ, cô bé cảm thấy rất cô đơn và buồn bã. Cô bé đi lang thang trên một đồng cỏ yên tĩnh vào một buổi chiều mùa xuân. Đột nhiên cô bé dừng lại, giơ lên đôi tay gầy gò và run run của mình, cô bé nhìn lên bầu trời và than khóc:
“Xin ông trời hãy giúp cho con tìm thấy được người yêu thương con. Ai là người tìm thấy con, hãy cho biết rằng con yêu thương người đó suốt cả cuộc đời của con. Và con nguyện sẽ làm con, làm cháu hiếu thảo nhất.”
Cô bé lặp đi lặp lại nhiều lần:
“Ai là người tìm thấy con, hãy để cho họ biết rằng con yêu họ.
Ai là người tìm thấy con, hãy cho họ biết rằng con cần họ.
Con sẽ mãi mãi biết ơn họ, vì vậy bất cứ ai được tìm thấy con, hãy để cho họ hiểu rằng con yêu thương họ! “
Bất chợt đôi mắt của cô bé nhìn thấy một cặp vợ chồng đang dần dần tiến đến trước mặt của mình. Họ dừng lại và hỏi thăm cô bé, khi biết được cô bé là một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Họ thương xót cho cô bé, và nhận cô bé về làm con nuôi.
Là những người giàu có, nhưng cuộc sống của họ không thực sự vui vẻ, trong nhà của họ thiếu vắng tiếng cười của trẻ thơ, vì họ là cặp vợ chồng hiếm muộn.
Trong khoảnh khắc, cả hai người lớn và một đứa trẻ thơ, họ đã biết rằng cuối cùng mình đã tìm thấy nhau. Họ dành cho nhau những nụ cười rạng rỡ, họ đã tìm thấy một mái ấm gia đình hạnh phúc …
Thời gian trôi qua, cô bé tận hưởng một cuộc sống tốt đẹp bên cha mẹ nuôi của mình. Cô bé được nhiều đồ chơi, nhiều quần áo đẹp và được đến trường học như bao nhiêu học sinh khác.
Đó là điều bình thường đối với trẻ em có đầy đủ cha mẹ, nhưng lại là niềm mơ ước lớn lao nhất đối với các trẻ mồ côi.
