TÁC GIẢ MINH HỒNG

GIẤC MƠ

Mặt trời mùa xuân tỏa sáng trên bầu trời, nơi mẹ và tôi đang đi trên bãi biển Nha Trang.
Bãi biển dài như dải đăng ten viền lấy nước màu xanh tươi sáng. Đôi chân trần của tôi lội vào nước trên bờ biển, những cơn sóng nhẹ nhàng vỗ vào nó, trước khi rút vào đại dương.
Chúng đến và đi, đến và đi. Tôi cứ đứng dưới nước đùa giỡn với sóng biển. Tôi hít thở thật sâu, và cảm thấy buổi sáng sao mà sảng khoái, thật thú vị.
Những cơn gió nhẹ lùa vào từ biển, làm tóc bay vào mắt, khiến tôi phải nhắm mắt lại. Mẹ ở ngay bên cạnh và nắm giữ tay tôi, còn tôi luôn cảm thấy an toàn và ấm áp bên cạnh mẹ.
Mẹ xinh đẹp và dịu dàng, mẹ của tôi bao giờ cũng thế, luôn lo lắng và bảo vệ cho tôi và sẽ không bao giờ quên lãng công việc của mẹ.
Mẹ sợ tôi lạnh nên cởi chiếc áo len mẹ đang mặc choàng vào người đứa con gái yêu qúy.

Mẹ ôm đầu tôi dựa vào vai mẹ. Tôi cảm thấy hơi thở nóng của mẹ, trong khi mẹ thì thầm vào tai tôi:
– Mẹ rất thương và nhớ các con lắm, con biết không?
Ngay lúc đó, tôi thấy nước mắt, những giọt lệ chảy dài xuống khuôn mặt của mẹ…
Tôi run lên và bật khóc:
– Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con, xin đừng bao giờ bỏ các con.
Nhưng mẹ cứ đứng lên và bước đi. Lúc này tôi nhớ ra là mẹ đã mất lâu rồi và sẽ không bao giờ quay trở lại.
Cảm thấy lạnh khủng khiếp, tôi mở mắt ra và biết mình đã vừa nằm mơ. Nước mắt trào rơi trên đôi má của tôi, nỗi nhớ mẹ dâng trào khiến con tim thắt lại. Đó là ngày mùng 4 tết Đinh Dậu nơi xứ lạnh.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

Leave a comment