HÀNH ĐỘNG TỐT
Tháng mười một, ngày đầu tiên tuyết rơi ở Oslo. Một người thanh niên đã trông thấy một phụ nữ lớn tuổi đang đứng bên cạnh chiếc xe của bà ở bên đường. Anh nhìn thấy bà ấy cần giúp đỡ, vì vậy, anh dừng chiếc xe Mercedes của mình lại và bước ra. Anh đi đến với nụ cười trên khuôn mặt và hỏi:
-Thưa bà, tôi đến đây để giúp bà. Tại sao bà không chờ đợi trong xe cho ấm áp, mà lại ra ngoài đứng?
Người phụ nữ trả lời:
-Vì tôi đã lo lắng, không ai dừng lại để giúp cho tôi, nhiều người đã qua lại, nhưng họ không dừng. Chiếc điện thoại của tôi đã hết pin, nên tôi không thể gọi điện cho ai được. Vâng, một bánh xe sau đã bị xẹp lốp và đó là rất khó đối với một bà già như tôi.
Người đàn ông trẻ này vội vàng bắt tay vào việc giúp đỡ cho bà cụ. Chẳng bao lâu anh ta đã có thể thay đổi bánh xe, nhưng anh đã bị bẩn và hai bàn tay bị lạnh rất nhiều.
Bà cụ cảm ơn anh rối rít, nhưng bà cụ cảm thấy rằng cảm ơn anh ấy cũng chưa thể đủ. Bà hỏi:
-Tôi đã nợ cậu bao nhiêu? Tôi không thể tưởng tượng rằng tôi sẽ bị lạnh bao lâu nếu cậu không dừng lại đây để giúp tôi. Tôi sẽ trả cho cậu bất cứ số tiền như cậu muốn.
Người đàn ông trẻ chỉ mỉm cười:
-Thưa bà, đây không phải là một công việc cho tôi, điều này tôi đã giúp người có nhu cầu, và tôi đã sống cả cuộc đời mình theo cách đó, xin bà chớ bận tâm.
Sau đó, anh đợi cho đến khi bà cụ bắt đầu lái xe đi, và anh lái xe về nhà. Đó là một ngày trời lạnh, thành phố buồn tênh. Nhưng anh cảm thấy ấm áp và vui vẻ, khi đã giúp đỡ cho một cụ già trong một ngày mùa đông lạnh giá.
