TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

NGƯỜI LÍNH MỸ  (Câu chuyện thật)
Sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Người lính Mỹ trở về nước, trước khi về nhà, ông đã gọi cho cha mẹ:
-Thưa cha mẹ! Con sắp về nhà, nhưng con có một chuyện muốn thưa với cha mẹ rằng con có một người bạn, con muốn mang người bạn ấy về nhà cùng với con.
Cha mẹ trả lời:
-Chắc chắn rồi, cha mẹ rất muốn gặp anh ấy.
-Thưa cha mẹ! Có điều là người bạn của con đã bị thương khá nặng trong chiến tranh. Anh đã bị mất một cánh tay và một chân, anh không có nơi nào để đi, và con muốn anh ấy sống với chúng ta.
-Xin lỗi con trai. Có lẽ chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm một nơi nào đó để sống.
-Không, thưa cha mẹ, con muốn anh ấy sống với chúng ta.
-Con trai, con không biết những gì con đang yêu cầu là qúa đáng lắm sao? Với một người tàn tật như vậy, sẽ là một gánh nặng khủng khiếp cho chúng ta. Chúng ta có cuộc sống riêng của chúng ta, và chúng ta không thể để cho một cái gì đó như thế này can thiệp vào cuộc sống của chúng ta. Cha mẹ nghĩ rằng con chỉ nên về nhà và quên đi người bạn này. Anh ấy sẽ tìm thấy cách để sống cho riêng mình.
Vào thời điểm đó, người con trai gác điện thoại. Cả hai bậc cha mẹ không nghe thấy gì nữa từ con trai…
Một vài ngày sau đó. Họ đã nhận được một cú điện thoại từ trại lính, rằng con trai của họ đã qua đời vì lý do tự sát.
Các bậc cha mẹ đau buồn và đã bay đến trại lính. Họ được dẫn đến nhà xác để nhận diện thi thể con trai của họ. Họ đứng chết lặng… trong tê tái khi nhận ra xác con trai của mình chỉ còn lại một cánh tay và một chân.

14520541_676818619147397_6011648093315002346_n.jpg

Leave a comment