TƯƠNG THÂN TƯƠNG TRỢ
Một người đàn ông mù đang ngồi xin ăn trên một con đường nhỏ của một góc phố, đột nhiên ông nghe thấy lời cầu nguyện của một cậu bé bị tê liệt:
“Lạy trời, xin giúp cho con một bữa ăn.”
Ông rất cảm động và tiếp cận với cậu bé bị tê liệt, ông trao cho cậu bé gói thức ăn mà ông vừa nhận được của một người hảo tâm đi đường đã tặng cho ông. Sau đó ông nói với cậu bé:
-Bác có nỗi khổ của bác và cháu cũng đã đau khổ. Chúng ta hãy làm việc với nhau để cùng nhau được tốt hơn.
Cậu bé hỏi:
-Bằng cách nào? Cháu đã bị tê liệt, cháu không thể đi một bước cho bản thân cháu và bác không nhìn thấy bất cứ điều gì. Làm thế nào để bác nghĩ rằng chúng ta sẽ có thể được cùng nhau?
Ngừơi đàn ông mù trả lời:
-Cả hai người chúng ta hổ trợ với nhau sẽ dành được chiến thắng. Chúng ta sẽ vượt qua được khó khăn. Bác có hai chân và cháu có hai con mắt, bác sẽ cõng cháu và cháu sẽ hướng dẫn cho bác.
Cậu bé suy nghĩ vài giây và đáp:
-Cháu xin đội ơn bác.
Thật vậy, kể từ khi có hai người với nhau, họ đã cùng nhau đi ăn xin. Tối về nhà họ trò chuyện và giúp đỡ cho nhau. Trong mái nhà dột nát đó đã bắt đầu ấm áp với âm thanh của một đứa trẻ và một người già, trong tiếng cười và cả trong nước mắt. Họ sống trung thực và xem nhau như cha con.
Việc chấp nhận sự khác biệt, hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau đã giúp cho họ giảm đi sự đau khổ trong cuộc sống. Và họ vẫn luôn cầu nguyện.
