ĐÁNH GÍA TRÁI TIM
Một ông cụ 80 tuổi, ngồi nghỉ ngơi trên ghế đá công viên sau khi tập thể dục buổi sáng. Ông được tiếp cận bởi một người đàn ông ở tuổi trung niên đã đậu xe trong bóng râm của một hàng cây. Người đàn ông trung niên bước ra khỏi xe và nói:
– Chào buổi sáng, Thưa bác, bác có khỏe không?
Ông cụ trả lời:
– Cảm ơn cậu, tôi vẫn ổn.
– Bác sống ở đây phải không ạ? Người đàn ông trung niên hỏi.
Ông cụ đáp:
– Vâng, kể từ khi tôi được sinh ra.
– Thưa bác, cháu và gia đình cháu sẽ dọn nhà đến đây vào cuối tháng này. Cháu rất muốn biết người dân ở đây như thế nào, bác có thể cho cháu biết được không?
Ông cụ nói:
– Trước hết tôi muốn hỏi cậu một điều rằng người dân nơi thành phố mà cậu đang sống như thế nào?– Dạ, ở quê cháu, người dân rất tốt, người dân rất hiếu khách và bạn bè. Cháu yêu những người này, nhưng vì công ty cháu làm việc có mở một chi nhánh ở đây và cháu được bổ nhiệm về làm giám đốc.
Ông cụ hài lòng, tươi cười và nói:
– Cậu là một người may mắn. Thành phố này cũng giống như nơi cậu đang sống. Tôi chắc chắn rằng gia đình của cậu sẽ được sự đón chào từ nhiều người dân ở đây. Nơi đây có rất nhiều người tốt. Rất vui có được một người bạn mới như cậu.
Người đàn ông trung niên cảm ơn sự hiếu khách của ông cụ. Anh ta trở về xe của mình và lái xe đi.
Vài giờ sau đó, một người đàn ông khác đã đến nơi đây và hỏi ông cụ:
– Chào bác, Tôi đang nghĩ đến việc di chuyển đến đây và tôi không biết người dân nơi đây như thế nào ?
Ông cụ hỏi:
– Người dân nơi cậu đang sống như thế nào?
Người đàn ông này trả lời:
– Họ không có sự hiểu biết, họ rất ít học. Tôi đã sống ở đó gần 10 năm và thậm chí tôi không cần làm bạn với một người nào ở đây. Anh ta nói có vẻ tự hào, thành kiến, kiêu ngạo.
Với một giọng bình tĩnh, ông cụ nói:
– Tôi xin lỗi, Thật không may, cậu sẽ tìm thấy chính xác cùng một loại người trong thành phố của chúng tôi. Người dân ở đây không phải là bạn của bất cứ ai, tôi tự hào và sống chung với một khuôn mặt khép kín. Tôi khuyên cậu nên tìm một thành phố khác để sống, bởi vì người dân ở đây sẽ làm cho cậu thất vọng.
Một bà cụ đang ngồi trên ghế đá ở phía sau. Bà đã chứng kiến tất cả cuộc nói chuyện của ông cụ với hai người đàn ông. Bà thắc mắc, bước đến và hỏi ông cụ:
– Chào ông bạn, cho tôi xin lỗi, tôi đã nghe lỏm được cuộc trò chuyện của ông với hai người đàn ông. Tại sao ông có thể trả lời khác nhau cho hai câu hỏi tương tự?
Ông cụ cười và đáp:
– Chào người bạn tốt của tôi … Chúng ta luôn luôn nhìn thấy và phán xét thế giới bắt đầu từ tầm nhìn của chúng ta, từ chúng ta là ai. Một người có thành kiến, sẽ thấy tất cả người dân xung quanh thành kiến.
Bà cụ ngắt lời:
– Tôi không hiểu những gì ông bạn muốn nói.
Ông cụ nói tiếp:
– Người đàn ông đến đây đầu tiên, sẽ thấy những người tốt và bạn bè thành phố của chúng ta. Người đàn ông thứ hai phải cần đi xa nơi đây. Bởi vì cậu ấy chỉ thấy tự hào, thành kiến và kiêu ngạo. Thế giới phụ thuộc vào tầm nhìn của chúng ta, sự thể hiện bên ngoài sẽ luôn luôn phản ánh những gì chúng ta đã lưu trữ bên trong tâm hồn của mình. Con mắt là ngọn đèn của thân thể … Nếu trong mắt của chúng ta tốt, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ được đầy đủ ánh sáng, nhưng nếu trong mắt của chúng ta xấu, toàn bộ cơ thể của chúng ta sẽ bị tối tăm. Vì vậy nếu bên trong chúng ta là bóng tối, làm thế nào chúng ta có thế lớn lên trong bóng tối?”
