TÁC GỈA MINH HỒNG

PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG LÀ GÌ ?

Người ta thường nói nhiều về tính bền vững; phát triển bền vững, tiêu thụ bền vững, xã hội bền vững. Nhưng những gì là bền vững? Phát triển bền vững là sự phát triển đáp ứng các nhu cầu của hiện tại mà không ảnh hưởng đến khả năng của các thế hệ tương lai để đáp ứng nhu cầu riêng của họ.
Nhu cầu của chúng ta gồm ba quan điểm khác nhau: Môi trường, xã hội và kinh tế. Bền vững được thể hiện mối quan tâm từ những quan điểm. Tất cả các quan điểm được tích hợp với nhau và ảnh hưởng lẫn nhau. Các mối quan hệ hiện nay như thương mại toàn cầu và nền kinh tế. Tương tự như vậy, các vấn đề môi trường là ví dụ. Điều này đặt trách nhiệm cho sự phát triển bền vững cũng là phổ biến. Chia sẽ giữa các thế hệ, dân tộc và quốc gia. Chúng ta đều có lợi ích chung trong phát triển bền vững vì chúng ta chỉ ngồi trong cùng một thuyền.
*Quan điểm môi trường:
Môi trường của chúng ta là cơ sở cho tất cả mọi thứ. Nếu không có một môi trường lành mạnh thì sinh lực sống của chúng ta sẽ mất đi. Từ môi trường của chúng ta, trái đất của chúng ta, tự nhiên của chúng ta có được sản phẩm cho chúng ta ăn. các hệ sinh thái tự nhiên cung cấp cho chúng ta dịch vụ lợi ích. Khái niệm về tính chất bền vững để có thể tự khắc phục sai lầm và chúng ta không gây ô nhiễm hoặc hủy hoại môi trường tự nhiên.
*Quan điểm xã hội và kinh tế:
Điều kiện sống và làm việc là quan trọng, và là một điều kiện tiên quyết cho một môi trường bền vững. Tăng trưởng kinh tế được nhìn thấy luôn luôn là một điều kiện tiên quyết phát triển. Nhưng đồng thời phải có cái gì còn lại để phát triển, tức là môi trường với hệ sinh thái mà tạo điều kiện cho một tiêu chuẩn tốt của cuộc sống. Có nhiều người phát biểu “Phát triển bền vững.” Mà họ không hiểu rõ bền vững như thế nào? Họ chỉ phát biểu theo khẩu hiệu. Người làm chính trị mà không chịu khó học hỏi, cập nhật trên các phương tiện thông tin đại chúng, sẽ dẫn đến hoạt động một cách mù quáng. Và sẽ để lại hậu qủa nặng nề mà chính người dân vô tội sẽ nhận lấy khổ đau. Những nhà lãnh đạo và nhà quản lý nhạo báng và không liêm khiết. Họ giống như người say, như người bị bệnh, cũng giống như người mù dò dẫm theo cách của họ thông qua sự sống trên trái đất mà không nhìn thấy gía trị vô cùng qúy gía của môi trường trong sạch tự nhiên xung quanh họ. Họ đang bối rối, họ đang ngủ quên hay một lý do nào đó mà họ đánh đổi môi trường tự nhiên để tăng trưởng kinh tế, đến khi môi trường tự nhiên bị hủy hoại thì hậu qủa vô cùng nghiêm trọng mà khó có thể khắc phục lại được. Điều tệ hại nhất là đã đánh mất lòng tin của người dân. Hãy nên nghĩ rằng khi ta gieo lúa mì, ta sẽ không gặt hái lúa mạch đen, và nếu ta đập lúa mạch đen, nó không thể mang lại gạo cho ta.

Tran Minh Hồng sitt bilde.

Leave a comment