TÁC GIẢ MINH HỒNG

MÙI TRÀ HOA SỨ

Tôi thức dậy buổi sáng sau khi mặt trời xuyên qua những cánh cửa sổ. Mọi khi tôi vẫn luôn là người thức dậy sớm nhất trong ngôi nhà của mình. Một thành viên dể thương nhất trong gia đình của tôi, đó là cô con gái nhỏ nhắn, xinh xinh.
Ngày hôm qua chúa nhật, con gái đã làm một chuyện rất vui. Cô thức dậy sớm nhất, rón rén bước nhẹ xuống nhà bếp, nấu nước sôi và pha một bình trà hoa sứ. Trà hoa sứ ngấm vào nước nóng tạo ra một mùi thơm hương vị đặc trưng châu á. Khi tôi thức dậy vừa bước xuống cầu thang đã có một mùi thơm lang tỏa lên mũi, tôi ngỡ mình đang mơ…
Một mùi thơm mà đã lưu lại trong ký ức của tôi khi tôi còn rất nhỏ nơi quê hương Việt Nam. Lúc ấy bà ngoại thường ngồ nhâm nhi bên cốc trà hoa sứ ở mỗi buổi chiều và kể cho tôi nghe những câu chuyện huyền thoại ngày xưa. Hôm nay đứa con gái mảnh mai đã gợi cho tôi nhớ lại một ký ức dể thương nhất. Khi hỏi ra thì tôi mới biết rằng con gái mình đã nhận một món qùa
là gói trà hoa sứ từ gia đình của một người bạn vừa mới về Việt Nam sang.
Gia đình tôi quây quần bên nhau với những món ăn điểm tâm và thưởng thức những cốc trà hoa sứ đặc biệt này. Và bắt đầu với những câu chuyện về ký ức của những ngày xa xưa…
Bên ngoài khu vườn, những đám hoa bắt đầu nở rộ. Chỉ ở giữa tháng tư thôi mà khu vườn hoa nhà tôi đã thấy một thiên nhiên rực rở, khiến niềm vui trong tôi rạo rực…
Một làn gío nhẹ thổi qua ngoài khu vườn, và ánh nắng đang chiếu vào bên trong ngôi nhà mang lại một bầu không khí ấm áp của ngày chúa nhật. Con gái vẫn tiếp tục rót trà vào cốc, mời cha mẹ và anh hai thưởng thức hương vị đặc biệt trà hoa sứ của Việt Nam.

images-13.jpg230617_10150574611540317_3668776_n.jpg

Leave a comment