TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

ÁNH SÁNG TÂM HỒN

Một cô gái 18 tuổi còn trẻ và vụng dại, vô tư thật đấy trong vòng tay bao bọc của bố mẹ. Bố mẹ rất thương yêu và kỳ vọng vào đứa con gái cưng của mình.
Trước ngày ôn thi đại học, Trúc có ước mơ sau này mình sẽ trở thành bác sĩ chữa bệnh cứu người.
Trúc cố gắng ôn thi, học cũng nhiều nhưng sao đầu óc vẫn hoang mang lo lắng.
Đêm cuối trước kỳ thi Trúc mất ngủ, tinh thần mỏi mệt…
Kết qủa sau kỳ thi là:
Trúc thi rớt đại học.
Đau buồn qúa Trúc không muốn về nhà, vì sợ bố mẹ bị sốc và sẽ la mắng mình:
-Đi đâu đây? Nhảy xuống cầu tự tử ư? Hay đi bụi, lang thang khắp nơi để kiếm sống? Đầu óc Trúc quay cuồng, mõi mệt…
Đôi chân dẫn bước Trúc vào một công viên để tìm được giây phút bình yên, tĩnh lặng cho tâm hồn. Trước mắt Trúc là chiếc ghế đá trống ở phía dưới hàng cây, Trúc ngồi ở đó.
Trúc thích sự êm dịu như thế này, một giây phút Trúc tạm quên đi những khổ đau…
Bỗng dưng có một cô bé đang tung tăng chạy nhảy phía trước mặt Trúc, cô bé nhảy chân sáo tiến gần đứng bên cạnh Trúc và nói:
-Chào chị, chị xem em có cái gì đây?
Trong tay cô bé là một cây bút mực dơ bẩn, do sự lẫn lộn với đất cát. Trúc cười gượng và chán nản, cô bé im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Trúc. Đôi tay nhỏ bé nâng niu cây bút mực và nói:
-Chắc đây là cây bút đẹp? Em xin tặng chị nè!
Trước mắt Trúc là cây bút đã hết mực, phía trong cây bút có dấu mực màu xanh đã cạn gần hết, mà ai đó đã vô tình xã rác trong công viên này. Nhưng Trúc cũng phải nhận để cô bé vui, Trúc đưa tay mỉm cười và nói:
-Được rồi chị sẽ nhận.
Thay vì đưa cây bút mực cho Trúc, Nhưng cô bé lại để cây bút mực chơi vơi giữa khoảng không gian một cách vô thức. Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt của cô bé, Trúc phát hiện ra cô bé đã bị mù. Trúc nghẹn ngào:
-Chị cảm ơn em.
Cô bé mỉm cười vui sướng và tiếp tục chạy nhảy nô đùa, Trúc nhìn theo cô bé. Có lẻ cô bé không biết rằng chính nó đã làm cho tâm hồn Trúc xao động.
Trúc đang tự hỏi mình:
-Tại sao nó biết được một cô gái đang ngồi tuyệt vọng một mình trên chiếc ghế đá ở dưới hàng cây? Tại sao nó có thể biết được tâm trạng đau khổ của mình trong lúc này? Có phải trong trái tim đã cho nó ánh sáng thật sự ư!
Trúc ngồi buồn tênh, tự dưng hai hàng nước mắt chảy ra lăn dài trên hai vầng má và trên đôi môi khô héo của Trúc. Bất chợt Trúc nhận ra rằng:
-Chỉ là một cuộc thi thôi mà, không vượt qua được nghĩa là mình chưa đủ sức, mình cần phải tiếp thêm cho mình những điều kiện cần và đủ. Chỉ là một cơ hội thử thách… Tại sao mình lại tuyệt vọng đến như vậy? Mọi sự đau khổ là do mình tự tạo ra, mình đã tự làm khổ mình, chính mình mới là kẻ mù lòa…
Sự xuất hiện của cô bé như một ánh sáng ấm áp xua tan đi nỗi buồn tuyệt vọng và bóng tối u ám đang che phủ quanh Trúc.
Trúc bừng tĩnh dậy, đứng lên mạnh mẽ đi về nhà:
– Nhất định mình sẽ cố gắng học tập nhiều hơn nữa, nhất định mình phải thi đậu vào đại học y khoa ở kỳ thi tới…
Hằng ngày sau giờ học ôn thi ở lớp, Trúc vào thư viện ngồi đọc sách thêm, Trúc đọc sách rất nhiều . Lúc này Trúc cảm thấy tự tin hơn, vui vẻ nhiều hơn vì có sự khuyến khích từ bố mẹ, bố mẹ luôn là nguồn an ủi và động viên cho Trúc.
Kỳ thi đại học nữa lại đến.
Kết qủa là Trúc đã thi đậu vào Đại học Y Khoa. Tin vui cho cả gia đình, mẹ nấu nhiều món ngon đãi tiệc hai bên nội, ngoại. Mẹ mua nhiều quần áo đẹp tặng Trúc, Trúc xúc động và thương bố mẹ vô cùng… Trúc cố gắng chăm chỉ học hành để bố mẹ vui, và tạo dựng cho những ước mơ của mình.
Qua sáu năm học. Trúc ra trường và làm việc tại bệnh viện, Trúc có ước mơ tìm lại được cô bé ngày nào. Những ngày rảnh rỗi Trúc thường rủ bạn bè đến công viên để tìm cô bé, nhưng cô bé vẫn bặt  vô âm tín. Cho đến một ngày chúa nhật đẹp trời, Trúc một mình lang thang nơi công viên này.  Bất chợt Trúc nhìn thấy cô bé  ngồi trên chiếc ghế đá dưới hàng cây, bên cạnh có một người phụ nữ. Trúc vội vã chạy đến ôm chầm cô bé, khi hỏi ra Trúc mới biết người phụ nữ ấy là mẹ của cô bé. Biết được hoàn cảnh khó khăn của gia đình cô bé. Trúc sẵn sàng thực hiện được ước mơ là đã giúp đỡ cho cô bé. Cô bé đã được ghép giác mạc, giờ thì cô bé đã nhìn thấy được ba má, những người thân yêu và cô bé đã được nhìn thấy tất cả vạn vật trên cỏi đời này.11168151_467288480100413_4409805795455325942_n-1.jpg

Leave a comment