TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

TRỌN TÌNH
Một ông cụ ngoài 70 tuổi, dáng cao gầy, nhưng trông ông cụ vẫn còn khỏe mạnh. Ông cụ thức dậy lúc rạng sáng, ông đang đi xe đạp trên một con đường trong dáng bộ rất vội vã. Bất chợt có một gã đi xe gắn máy va chạm vào người của ông, làm cho ông ngã lăn ra đường. Những người đi đường gọi xe cứu thương và đưa ông cụ vào bệnh viện. Ông cụ đã bị thương nhẹ ở cánh tay.
Bác sĩ đã khám và băng bó vết thương cho ông cụ. Sau đó người y tá đẩy ông cụ vào phòng nằm nghĩ ngơi và chờ đợi chụp x -quang để xem rõ vết thương của ông cụ như thế nào? Nhưng ông cụ đã nhanh chóng từ chối. Cô y tá thấy lạ nên hỏi ông cụ lý do tại sao?
Ông cụ trả lời:
-Vì vợ tôi đang đợi tôi ở nhà dưỡng lão. Bà ấy đợi tôi đến để ăn sáng với tôi, và sẽ cùng tôi đi dạo vào buổi tối. Đó là lý do tại sao tôi không muốn chụp x-quang, vì tôi sợ bị trể giờ.
Cô y tá nói:
-Thưa ông, ông có thể gọi điện thoại cho bà cụ rằng ông sẽ đến trể cũng được mà.
Ông cụ buồn bã đáp:
-Vợ tôi đã bị mất trí nhớ, bà ấy còn không nhận ra tôi là ai.
Cô y tá cúi xuống nhìn ông cụ và dịu dàng nói:
-Nếu bà cụ không biết ông là ai thì ông không phải bận tâm nhiều đâu ạ! Ông hãy để cho chúng tôi chụp x-quang và theo dõi vết thương của ông.
Vẫn gương mặt buồn bã và lo lắng ông cụ đáp:
-Dù bà ấy không nhận ra tôi là ai, nhưng tôi biết bà ta chính là người vợ hiền của tôi mấy mươi năm qua…
Nói xong ông cụ vội vã bước ra khỏi bệnh viện. Để lại sự ngỡ ngàng và bao nhiêu cảm xúc trong lòng mọi người.

 12208529_536711603158100_6083656026724132886_n-1.jpg

Leave a comment