TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

MÙA PHƯỢNG VỸ NĂM ẤY
Một thứ cảm giác bồi hồi khó gọi tên…
Một thứ cảm giác mà bao nhiêu năm qua vẫn còn lưu luyến…
Những hàng cây phượng nở đỏ rực xung quanh trường của mùa hè năm ấy tôi vẫn còn nhớ…Tôi ngồi trên cỏ và ngước nhìn lên các nhành cây. Một cơn gió mạnh rung chuyển thân cây làm rơi rụng nhiều cánh hoa phượng đỏ nằm trên cỏ. Có tiếng ve sầu réo rắc báo hiệu ngày chia tay đã đến. Trong khoảnh khắc tôi nghe tiếng xào xạc của gió, đôi mắt tôi mờ nhạt, tôi nhắm mắt lại để vài hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Tôi biết rồi đây tôi sẽ xa tất cả bạn bè, thầy cô và một người mà đã dành cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Tôi luôn đợi chờ tiếng bước chân quen thuộc của anh, nhưng tôi không bao giờ gật đầu với tình yêu của anh . Tôi không muốn làm cho anh đau khổ, vì tôi biết mình sẽ ra đi…Sau những giây phút lắng động, tôi nhìn lên bầu trời xanh, một chiếc máy bay đang lao thẳng về phía trước, để lại hai sọc trắng giống như bông hoa gòn đã được giải thể đang nằm trong nước.
Ngày ra trường chia tay năm ấy là ngày mà tôi mất đi tất cả bạn bè…Mỗi người một nơi…Không biết mọi người sẽ ra sao? Chúng tôi chia tay nhau ở cái thời điểm mà chưa có điện thoại, chưa có internett. Khiến tôi cảm thấy nỗi nhớ nhung day dứt khó tả.. Tôi yêu những kỷ niệm của thời sinh viên…Kỷ niệm của một thời ở ký túc xá….Tất cả tình cảm ấm áp của thầy cô, bạn bè, vẫn còn sâu đậm trong trái tim tôi, và tôi đang nghẹn ngào với dòng cảm xúc này khi đang chia sẽ.

imgres-1.jpg

Leave a comment