TRÁI TIM MÙ QUÁNG
Vào một buổi chiều thu rất thu, một chàng trai tên Khắc Việt nói với cô gái Kim Thanh với tất cả tình yêu thương nồng nàn nhất. Anh nắm tay cô, nhìn vào đôi mắt của cô và nói:
-Em là tất cả những gì trong cuộc sống của anh.
Cô trả lời bằng nụ cười, và nhắm mắt lại để cho nụ hôn của anh trôi dạt trong cô…
Cuộc sống của họ bắt đầu có màu sắc, đã có nghĩa dành cho nhau, và họ chia sẽ bao nỗi buồn vui cho nhau.
Một buổi tối khi hai người đi chơi về, Việt tiễn Thanh đến trước nhà, mẹ của Thanh nhìn thấy một người đàn ông hơi đứng tuổi đang nắm tay đứa con gái 18 tuổi của mình. Mẹ giận dữ đợi Thanh bước vào nhà, mẹ hỏi:
-Anh ta là ai?
Thanh trả lời với mẹ rằng:
-Dạ! Anh ta là bạn trai của con.
Mẹ hỏi tiếp:
-Con có biết rỏ về anh ta không? Và anh ta bao nhiêu tuổi?
-Dạ, con không rỏ về gia đình của anh ta, con chưa nghe anh ấy kể về cha mẹ của mình. Con gặp anh ấy trên bãi biển vào một lần đi tắm biển cùng các bạn của con, anh ấy hơn con 12 tuổi. Thanh nói với mẹ.
Nghe đến đây mẹ lại càng tức giận, mẹ cương quyết không cho Thanh quan hệ với Việt nữa. Mẹ nói:
-Kể từ đây con không được phép quan hệ với người đàn ông đó nữa.
Thanh đau buồn biết chừng nào, làm sao cô có thể quên Việt được, Việt là tình yêu đầu tiên của cô. Thanh đã yêu Việt hơn cả bản thân của mình, cô buồn và nhớ anh nhiều, những ngày không gặp lại Việt, Thanh vẫn lén lút chát với anh mỗi ngày. Cho đến một hôm Việt hẹn gặp Thanh trên bãi biển, Thanh đã lén mẹ đến chổ hẹn để gặp việt.
Cô vui mừng khi gặp lại Việt, trái tim cô đập mạnh, họ nói chuyện được một lúc sau đó anh dành cho cô những nụ hôn nồng nàn. Cô hạnh phúc với những giây phút bên anh, cô không dám kể cho mẹ biết. Nếu cha mẹ của cô biết được cô vẫn tiếp tục quan hệ với Việt tại thời điểm này thì đó sẽ là một sự đảo lộn.
Trong thời gian đó mọi thứ đều tốt đẹp trong tình yêu của họ. Mỗi ngày Thanh đi tập thể dục và gặp việt ở đó. Cho đến một hôm Thanh đi với Việt về nhà anh ta, và họ đã có quan hệ thể xác ngay hôm ấy. Khi ra về có một người bạn của mẹ bắt gặp, người bạn của mẹ đã kể cho mẹ biết. Mẹ tức giận bảo Thanh hẹn Việt đến nhà để mẹ nói chuyện. Mẹ nói với Việt rằng:
“Thanh vẫn còn ở tuổi đi học.” Mẹ yêu cầu Việt cắt đứt sự quan hệ với Thanh, mẹ không biết rằng Thanh đã có quan hệ thể xác với Việt. Và đó là một ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của Thanh, cô đã khóc, khóc thật nhiều…Thanh cũng không biết làm gì, cũng không dám nói sự thật cho mẹ nghe. Thanh muốn được ở bên Việt nhưng làm sao cô có thể nói với mẹ biết điều đó được. Người anh trai của Thanh có biết Việt là người đã từng quan hệ với nhiều cô gái. Anh của Thanh muốn tìm Việt đánh cho một trận, nhưng mẹ lại ngăn cản. Khi nghe anh trai kể về Việt, trái tim Thanh đã vở vụn thành trăm mảnh…Nhưng cô đã yêu Việt như điên dại, trái tim mù quáng của cô đã khiến cô tiếp tục lén lút để gặp Việt.
Một hôm Việt và Thanh đi vào một cửa tiệm quần áo, khi ấy Việt gặp một cô gái và hai người đứng nói chuyện say sưa với nhau mà Việt đã quên hẳn đi sự có mặt của Thanh. Cô hờn dỗi chạy vào công viên ngồi một mình, sau đó Việt lại chạy theo và xin lỗi Thanh. Việt nói với Thanh rằng:
“Em là người con gái mà anh yêu nhất trên thế giới này.” Thế rồi Thanh hết giận anh.
Một năm sau.
Thanh vào đại học, những ngày đi học Thanh vẫn lén lút đến nhà Việt mà gia đình của cô không hề hay biết. Cho đến một hôm, có một cô gái tìm đến nhà Việt và gặp Thanh ở đó. Cô ta nói rằng cô ta đã mang thai, đứa con trong bụng của cô là con của Việt. Thanh giận dữ và than khóc, Thanh đã nói với Việt rằng:
“Tôi đã lầm và tin anh.” Cô đau khổ biết chừng nào, tất cả mọi thứ trước mắt cô đều sụp đổ…Mối quan hệ của họ nguội lạnh, và dần dần kết thúc.
Một buổi chiều thứ bảy, Thanh đi trên một con đường phố, tình cờ cô nhìn thấy phía trước mắt cô là Việt và cô gái hôm nọ. Họ đi bên nhau, Việt đang đẩy một chiếc xe đẩy có một trẻ sơ sinh.
Những gì mà Thanh đã dấu mẹ, không nghe lời mẹ để đến với Việt. Anh ta không bao giờ đánh giá cao tình yêu của Thanh dành cho anh, và tình yêu đó không có kết qủa. Trái tim mù quáng của Thanh và tình yêu vô điều kiện ấy, đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của chính cô. Có lẽ vì nó là ảo giác đầu tiên của cô với người đàn ông đầu tiên của mình. Cô đang tìm hiểu để tìm ra những khuyết tật của tâm hồn mình, và sẽ không cho phép mình lập lại lần nữa. Thanh đã tròn 19 tuổi, lứa tuổi đang ở giữa sự nghiệp của cô. Thanh biết mình vẫn còn trẻ, cuộc sống vẫn còn dài ở phía trước. Rồi thời gian sẽ giúp cô quên đi nỗi đau này để cô có thể tìm được một người yêu lý tưởng trong tương lai.
