TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ĐỪNG QUÊN LỐI VỀ

Một buổi tối khi Quang về nhà, vợ của Quang dọn cho anh bữa cơm tối, anh nắm tay vợ và nói:
-Anh muốn nói chuyện với em.
Oanh ngồi lặng lẽ, bất chợt Quang nhìn thấy nỗi đau trong mắt vợ. Quang không biết làm thế nào để mở lời, cố gắng lắm anh mới nói thành lời:
-Anh muốn ly hôn.
Oanh không tỏ vẻ khó chịu với lời nói của chồng mà nhỏ nhẹ hỏi:
-Tại sao?
Đêm đó họ không nói chuyện với nhau, Oanh ngồi khóc. Quang hiểu vợ muốn biết lý do của sự ly hôn, nhưng Quang không thể trả lời…Vì Quang đã đánh mất trái tim của mình cho một người phụ nữ khác, Quang không còn yêu vợ nữa, có chăng chỉ là sự thương hại…
Với cảm giác tội lỗi của mình nên Quang đã thỏa thuận để lại ngôi nhà, chiếc xe hơi mới mua và 50% số tiền trong ngân hàng cho vợ.
Oanh đọc những thỏa thuận của chồng mà trái tim cô vỡ thành trăm mãnh. Cô đã trải qua 20 năm cuộc đời mình với chồng, nhưng giờ đây đã trở thành người xa lạ. Quang thấy thương hại vợ với tất cả những gì đã hy sinh, và tình cảm đã dành cho mình, nhưng anh đã đánh mất tất cả… Vì Quang đã yêu một người phụ nữ khác.
Đột nhiên Oanh bắt đầu la hét và than khóc để trút cơn tức giận, vì thế ý định ly hôn càng rỏ ràng đối với Quang hơn.
Ngày hôm sau Quang trở về nhà, anh không ăn cơm tối và đi ngủ sớm, vì Quang đã qúa mệt mõi với những giây phút đắm đuối bên người yêu của anh ta. Một buổi sáng, Oanh trình bày cho Quang điều kiện ly hôn, cô không muốn bất cứ điều gì từ Quang nhưng cô muốn Quang có thể đợi thêm một tháng nữa.
Quang hỏi:
– Lý do tại sao?
Oanh trả lời rất đơn giản:
-Là vì con trai của chúng ta sắp chuẩn bị cho kỳ thi, nên chúng ta không nên phá vở cuộc hôn nhân trong lúc này, sẽ ảnh đến thi cử của con trai.
Quang đồng ý, vì đó là lý do chính đáng, nhưng Oanh lại có một yêu cầu khác rằng: -Chúng ta sẽ tiếp tục ở cùng phòng như trước, và hãy thân mật để con trai không nghi ngờ.
Quang gật đầu, nhưng anh cảm thấy xấu hổ vì nghĩ rằng họ đang đối mặt với cuộc ly hôn.
Ngày đầu tiên của một tháng thỏa thuận ly hôn.
Quang nắm tay vợ bước ra khỏi cửa, con trai của họ đang đi ở phía sau vổ tay và nói:
-Bố mẹ tay trong tay, con thật là vui.
Lời nói của con trai làm tổn thương Quang rất nhiều. Quang bước ra xe với cái nắm tay cùng vợ. Oanh nhắm mắt lại và nói khẽ bên tai Quang:
-Xin anh vui lòng đừng nói với con trai sự ly hôn của chúng ta. Quang gật đầu.
Khi con trai nổ máy xe đi học. Oanh bước ra khỏi xe của Quang đến đón xe buýt đi làm, còn Quang lái xe một mình đến nơi làm việc.
Ngày thứ hai.
Cả hai vợ chồng đều cảm thấy thoải mái hơn, Oanh dựa vào ngực Quang, và Quang cũng có thể cảm nhận được những gì sau làn áo lụa mỏng của cô…Quang nhận ra rằng anh đã không nhìn thấy nó một cách cẩn thận hơn. Quang cũng nhận ra rằng anh không còn trẻ nữa; đã có vài nếp nhăn và tóc bạc. Sự cố đã đến với hôn nhân của họ. Trong một khoảnh khắc Quang suy nghĩ và tự hỏi: “Mình đã làm ra những gì?”
Ngày thứ ba:
Quang bế vợ lên, anh cảm thấy rằng sự riêng tư đang trở lại…Đây là một phụ nữ đã cho anh 20 năm của cuộc đời mình, từ khi cô còn rất trẻ…
Trong những ngày sau đó…Những riêng tư tình cảm giữa vợ chồng tiếp tục phát triển…Quang không kể cho người tình của anh biết điều đó.
Một buổi sáng, khi Quang và Oanh còn đang ở trong phòng, Oanh đưa cho Quang bộ quần áo vừa mới được ủi xong. Ngay lúc ấy con trai bước vào phòng và nói:
-Bố là người đàn ông tuyệt vời, con muốn nhìn thấy bố nắm tay mẹ mỗi ngày khi bước ra khỏi cửa.
Đối với con trai muốn nhìn thấy cha mẹ ngày qua ngày nắm tay nhau khi bước ra khỏi cửa, đã trở thành thiết yếu của cuộc sống của mình.
Oanh ôm con, Quang quay mặt sang nơi khác. Anh cảm thấy sợ hãi cho sự suy nghĩ đổi ý của mình về việc ly hôn…
Ngày hôm ấy Quang tiếp tục nắm tay vợ khi ra khỏi cửa, bất chợt anh có cảm giác như ngày đầu mới cưới. Oanh vuốt nhẹ trên cánh tay của Quang một cách tự nhiên và nhẹ nhàng…Quang ôm vợ thật chặt như đêm tân hôn của họ, anh ôm vợ mà không muốn buông tay, và cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Ngày cuối cùng của một tháng, Quang cũng ôm vợ mà không muốn buông ra. Con trai đã đi đến trường, Oanh ra đón xe buýt đi làm và Quang lái xe đến văn phòng.
Buổi chiều Quang nghĩ làm việc sớm để đi đến nhà người tình, người yêu của anh ra mở cửa. Anh nhìn cô và nói:
-Xin lỗi em, anh không thể bỏ vợ, anh không thể đánh mất cuộc sống của gia đình. Anh không thể đánh mất những gì qúy gía mà vợ anh đã dành cho anh 20 năm qua, anh đã đánh giá cao về người vợ của anh, anh thật sự xin lỗi em, anh không thể nào ly hôn được.
Người tình của Quang bắt đầu than khóc, cô tát vào mặt Quang, sau đó cô ta đẩy Quang ra khỏi cửa.
Quang đi xuống cầu thang, lái xe vào cửa hàng bán hoa, anh mua một bó hoa hồng đỏ để tặng vợ.
Cô bán hoa hỏi anh: “Ông muốn có một tấm thiệp để ghi không?”
Quang cười và nói:
-Vâng! Cô cho tôi một tấm.
Cô bán hoa đưa cho anh một tấm thiệp nhỏ có hình bông hồng đỏ rất xinh, và Quang ghi vào tấm thiệp “Anh sẽ nắm tay em mỗi buổi sáng cho đến khi cái chết đến.”
Về đến nhà Quang chạy lên lầu vào phòng và tặng bó hoa hồng đỏ cho vợ, Oanh vui mừng và xúc động, cô mỉm cười và rơi vài giọt lệ, cô ôm anh hôn và thì thầm bên tai chồng:
-Anh là người đàn ông tuyệt vời, là người chồng biết yêu thương vợ.
Vừa lúc ấy con trai vừa về đến nhà và bước lên lầu đứng trước mặt bố mẹ, con trai vui mừng mỉm cười và nói:
-Hôm nay con làm bài thi rất tốt.
Quang cảm thấy một niềm hạnh phúc thật sự. Quang đã đánh giá cao những gì anh đã có từ hạnh phúc của mình là con trai và vợ.
Quang đã cảm nhận rằng trong cuộc sống, những gì quan trọng không phải là nhà, xe, hoặc tiền trong ngân hàng, hay những cuộc bay bướm ở bên ngoài. Những thứ đó chỉ là vẻ để tạo ra một môi trường mà nhiều khi người ta nghĩ rằng sẽ đưa mình đến hạnh phúc. Nhưng trong thực tế không phải như vậy.
Hãy cố gắng giữ gìn cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của mình, hãy luôn luôn nhớ những ngày đầu tiên của ngày mới cưới thì chúng ta sẽ thấy tình yêu rất đẹp.

imgres.jpg

Leave a comment