TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

RA ĐI

Cuối cùng rồi Ly cũng ra đi, để lại cho Minh nỗi buồn. Và Ly mãi mang theo nỗi buồn ấy cho đến khi nào cũng không biết được…
Minh là một họa sĩ chân thành..Ly là một cô gái trong trắng…
Năm ấy Ly đang học lớp kinh tế năm thứ 2 tại trường Đại Học Kinh Tế Đà Lạt. Chị Nguyệt là chị gái của Minh, chị ấy cũng học lớp kinh tế năm thứ 4. Nhà chị Nguyệt ở gần chợ Đà Lạt. Ly quê ở Vũng Tàu, tất cả học sinh  đều ở nội trú. Ly và chị Nguyệt thân với nhau như hai chị em ruột. Thỉnh thoảng chị Nguyệt rủ Ly về nhà thăm má và hai em gái của chị.
Một buổi chiều cuối tuần, chị Nguyệt và Ly về nhà chị để mang thức ăn vào trường. Ly đang ngồi ở phòng khách đọc tiểu thuyết “Khúc lang cang gãy.” Và chị Nguyệt đang dọn dẹp dưới nhà bếp. Má và hai em của chị ở ngoài cửa hàng chưa về. Ly đang say sưa đọc tiểu thuyết thì bỗng dưng nghe tiếng ho, giọng ho của người đàn ông, khiến Ly giật mình, tim Ly như muốn rớt ra ngoài, vì ngỡ nhà có ma.
Ly ngẫng đầu nhìn lên lầu và thấy một chàng trai đã đứng ở cầu thang tự lúc nào. Dáng anh cao, hơi gầy, có đeo mắt kính, anh đẹp trai giống như tài tử Hàn Quốc. Vừa sợ, vừa bối rối, Ly vội gọi:
-Chị Nguyệt ơi!
Chàng trai vừa cười, vừa gật đầu chào Ly, và cũng gọi lớn:
-Chị nguyệt ơi! Chị mới về nhà à?
Chị Nguyệt vội vã chạy lên phòng khách và reo lên:
-Ủa! Minh em về hồi nào vậy?
-Dạ. Em về tối hôm qua.
Quay sang Ly, chị Nguyệt giới thiệu Minh là đứa em kề chị, vừa học xong đại học ở Sài Gòn về. Buổi tối hôm ấy Minh tiễn chân Ly và chị Nguyệt vào đến trường. Trên đường đi anh nói chuyện rất nhiều, lần đầu tiên gặp anh, nhưng anh đã biết nhiều về Ly, có lẽ anh biết nhiều về Ly thông qua chị gái của anh.
Cả gia đình anh ai cũng mến Ly, xem Ly như người thân, và Ly rất trân trọng tình cảm ấy của gia đình anh. Ly và Minh bắt đầu quen biết nhau từ dạo đó. Cuối năm ấy chị Nguyệt ra trường và làm đám cưới với anh khánh học cùng lớp với chị. Chị Nguyệt theo chồng về Biên Hòa sống và làm việc ở đó. Ly vẫn còn tiếp tục học ở Đà Lạt, nhưng Ly rất ngại không dám đi một mình đến thăm gia đình Minh. Thỉnh thoảng Ly rủ mấy người bạn cùng lớp, ghé qua cửa hàng thăm má của Minh. Có một lần má của Minh hỏi Ly:
-Ly ơi! con làm dâu bác nhé?
Ly chỉ bẻn lẻn cười, Ly cũng không biết nói gì hơn.
Một hôm Minh vào trường rủ Ly đi ăn kem, khi chở Ly về đến cổng trường. Minh lấy ra một bức tranh do chính tay anh vẽ và tặng Ly. Bức tranh ấy tuyệt đẹp. Hai bên đường là những hàng cây cổ thụ cao ngất, có một đôi tình nhân. Cô gái mặc chiếc áo dài trắng, tóc xỏa ngang vai, còn chàng trai trong bộ y phục quần tây áo sơ mi trắng. Chàng trai đang dìu cô gái đi trên con đường mòn ở giữa hai hàng cây, với cảnh mùa thu đầy lá vàng rơi rụng, trông rất lãng mạn. phía dưới có viết tên: ”Minh & Ly” Anh có kèm theo những câu thơ sau:
Tôi không yêu em nhưng nhớ em.
Không yêu mà nhớ bởi vì quen.
Nhiều đêm thức trọn nên thương nhớ.
Vì thương vì nhớ nên yêu em.
Ly rất ngỡ ngàng và thấy thẹn thùng, bỗng dưng Ly nghe tim mình đập mạnh. Có lẽ từ ấy Ly đã bắt đầu biết mơ mộng, biết buâng khuâng, biết suy tư…Hay nói đúng hơn có lẽ là tình yêu.
Và từ ấy Ly và Minh thường gặp nhau ở cuối tuần. Đi xem phim, đi ăn kem, hay vào quán nước, hoặc đi dạo quanh những con đường phố náo nhiệt đầy sương mù lãng mạn. Minh thường hỏi Ly trả lời về chuyện tình yêu của anh. Ly thẹn thùng bảo:
-Em còn đi học.
Minh nói:
-Anh sẽ đợi em, vì đợi em là một niềm vui sướng đối với anh, anh sẽ không bao giờ ngừng đợi em. Dù em có nhớ đến anh hay không, bởi tình yêu đích thực là thế. Nó xuất phát từ tận đáy lòng của anh mà không cần bất cứ chất xúc tác nào. Được đợi, được yêu em và được đi bên cạnh em, dù chỉ một phút cũng đủ cho anh cảm thấy hạnh phúc rồi.
Cứ ngỡ rằng cuộc tình ấy đẹp và êm đềm như mặt hồ phẳng lặng. Nhưng không, khi có một cô gái tên Cúc xuất hiện, và có lẽ cô gái ấy đã ném một viên đá sỏi xuống mặt hồ, làm cho mặt hồ kia bị gợn sóng…
Tiếng “kẻng” nhà trường vừa vang lên, giờ học chấm dứt. Ly và các bạn nữ ôm sách vở đi về hướng lưu xá nữ. Bỗng dưng Ly nghe tiếng gọi của chú Ba bảo vệ:
-Ly ơi! Có người muốn gặp cháu ở trước cổng trường kìa. Ly quay lại hỏi:
-Dạ. Ai vậy chú?
Chú Ba nói:
-Là một cô gái, chú cũng không quen.
Ly gởi sách vở cho các bạn mang về phòng, rồi bước theo chú Ba ra trước cổng trường.
Một cô gái hoàn toàn xa lạ mà Ly chưa từng quen biết. Sau khi chào hỏi xong, cô gái mời Ly ra ngoài quán nước nói chuyện. Cô gái ấy tên là Cúc. Cúc nói rằng:
“Cúc là bạn của Minh từ thủơ nhỏ.” Hai người rất thân thiết với nhau, và họ đã yêu nhau từ lâu lắm. Khi Minh đi học ở Sài Gòn, hai người vẫn giữ quan hệ tình cảm tốt đẹp. Nhưng từ khi gặp Ly, Minh đã yêu Ly và không quan tâm đến Cúc nữa. Cúc van xin Ly nên rời xa Minh, vì Cúc đã yêu Minh sâu đậm…Cúc không thể nào quên Minh được. Cúc đã khóc trước mặt Ly, những gịot nước mắt lăn dài trên hai vầng má của người con gái đau khổ vì yêu. Điều ấy đã làm cho Ly đau xót…
Tội nghiệp cho Cúc hay Ly thấy tội nghiệp cho chính mình? Ly cảm thấy tim mình đau nhói. Có phải mình cũng đã yêu Minh? Nhưng Ly phải làm sao đây khi nhìn thấy Cúc qúa đau khổ vì Minh?
Sau đó Ly quyết định sẽ bước ra khỏi trái tim của Minh. Vâng! Em phải bước ra khỏi trái tim anh. Không phải em không hiểu anh bằng tình yêu chân thành. Mà để anh hiểu rằng, trong tình yêu không có sự san sẽ. Em ra đi không phải trốn chạy, mà đang tìm cho mình một lối thoát. Một lối đi riêng mà không còn ai kia bước cạnh.
Em ra đi không phải đến nơi nào hạnh phúc hơn, mà em ra đi để thấy tình yêu của mình luôn cao thượng. Và từ đó em sẽ quên anh, vùi đầu vào việc học, vì đó chính là điều đích thực nhất. Ly ngồi suy nghĩ và cô bậc khóc…
Chiều thứ bày gặp lại Minh, Ly đã kễ cho anh nghe hết chuyện về Cúc. Minh nói:
-Anh và Cúc là bạn của thời thơ ấu đến bây giờ. Anh chưa hề yêu Cúc, Cúc chỉ là người bạn tốt của anh. Ly ạ! Theo anh nghĩ có một sự hiểu lầm rồi đó. Anh chưa bao giờ ngỏ lời tình yêu với Cúc. Và hơn nữa thời gian của tình bạn không thể nào đem so sánh với tình yêu được đâu em ạ. Vì tình yêu là sự rung cảm của một tâm hồn khi gặp một tâm hồn đồng điệu, là sự hòa hợp của hai trái tim. Như thế tình yêu mới thật sự tươi đẹp. Có lẽ anh sẽ gặp Cúc để giải thích với cô ấy điều này.
Ly ngăn cản:
-Đừng anh, đừng vội giải thích với Cúc. Hãy đợi thêm thời gian nữa, biết đâu một thời gian nào đó anh sẽ cảm thấy yêu Cúc, nếu như em quyết định sẽ là người ra đi.
Minh cảm thấy chơi vơi, choáng váng khi nghe Ly thốt lên câu nói ấy. Minh cố giữ bình tỉnh và nói:
-Tại sao em lại nghĩ đến hai chữ chia tay mà không nghĩ đến sự vượt qua?
-Không được đâu anh ạ. Vì như thế em cảm thấy mình nhẫn tâm qúa. Anh không thấy Cúc đau đớn như thế nào đâu, nhưng em thì đã nhìn thấy điều đó… Thôi mình chia tay đi anh ạ.
nói vưà dứt câu, Ly chạy nhanh vào bên trong cổng trường và trờ về phòng. Ly lên giường nằm đắp chăn kín phủ đầu mà không cần chú ý đến sự ngạc nhiên của các bạn nữ trong phòng. Thời gian sau đó mỗi khi Minh đến trường tìm Ly, Ly đều tránh mặt anh. Minh đã đau khổ, và một hôm anh ấy đã ngã bệnh. Má của Minh vào trường tìm Ly, bà mong Ly đến thăm Minh. Bà rất lo lắng cho Minh, vì Minh là đứa con trai duy nhất.
“Anh yếu đuối như vậy sao?” Ly thầm nghĩ.
Cô rất sốt ruột, sau giờ học, Ly vội vã vào bệnh viện thăm Minh. Khi Ly vừa đẩy nhẹ cánh cửa phòng nhìn vào, ngay lúc đó Ly đã nhìn thấy Cúc ngồi bên cạnh Minh. Ly khép nhẹ cánh cửa phòng lại, mà thấy tim mình như tê buốt lên từng cơn, nước mắt cô tuôn trào…
Cô chạy nhanh ra khỏi bệnh viện. Cảm giác mất mác và cô đơn… Bất chợt Ly cảm thấy mình khờ dại qúa, khi buông tay một thứ đặc biệt với mình đến thế. Ly đã từng có Minh, và giờ theo từng giọt lệ rơi… Ly nhìn Minh càng lúc càng xa cách. Đó là lỗi của Ly, Ly xin lỗi anh. Và Ly cũng đang chịu đựng sự đau khổ trong lúc này.
images-15.jpg

Leave a comment