TUỔI TRẺ BỒNG BỘT
Khi một người trẻ tuổi, chỉ nghĩ đến niềm vui mà không quan tâm đến hậu qủa của những gì mình đã làm. Để rồi sau đó là đắng cay và hối tiếc…
Huy là một chàng trai khá điển trai, là con của một gia đình khá gỉả. Sau khi tốt nghiệp đại học, bố mẹ đã cung cấp cho Huy một số tiền, để Huy đi nghĩ mát cùng bạn bè tại một thành phố biển xinh đẹp. Khi Huy và bạn bè đang chơi ở nơi bãi biển này, thì Huy đã tình cờ gặp một cô gái xinh đẹp tên là Tuyết. Họ nói chuyện vui vẻ với nhau.
Một ngày sau đó, họ gặp lại nhau tại một quán karaoke disco sôi động. Ngay lập tức Tuyết đã bắt gặp ánh mắt của Huy. Cô đã được Huy mời ra nhảy, lúc ấy Tuyết đã từ chối. Nhưng Huy mời nhiều lần nên Tuyết đành phải chấp nhận lời mời của anh ta. Cô đã nhảy cùng với Huy và hai người đã uống cùng với nhau vài ly rượu. Và kết thúc là họ ở trên giường đêm hôm đó…
Vài ngày sau họ tiếp tục lập đi lập lại nhiều lần. Tất cả những cuộc vui đều tốt đẹp. Sau những lần nói chuyện, họ đã phát hiện ra rằng họ đang sống chung tại một thành phố. Tuyết cũng đang đi nghĩ mát tại nơi đây.
Mặc dù Huy không có kế hoặch cho một mối quan hệ lâu dài. Huy suy nghĩ đây chỉ là một cuộc phiêu lưu của kỳ nghĩ mát mà thôi. Và qủa thật, khi đó cũng là thời gian để nói lới tạm biệt. Họ cũng đã dành cho nhau những nụ hôn nồng nàn…
Họ cũng đã có những cuộc trao đổi qua điện thoại, lịch sự theo từng cách riêng của mình. Sau đó Huy không gọi điện cho Tuyết nữa. Nhưng khoảng một tháng sau Tuyết lại gọi đến cho Huy. Cô nói rằng: “Cần gặp Huy càng sớm càng tốt.”
Huy hy vọng rằng sẽ không có điều gì sai trái. Anh chỉ nghĩ rằng Tuyết cần anh, khao khát và muốn được gần anh để tìm sự vui vẻ. Cho nên Huy đã đồng ý gặp Tuyết.
Họ gặp lại nhau tại quán cà phê nơi thành phố mà họ đang sống. Khi Huy vừa bước vào quán, ngay lập tức anh đã phát hiện có điều gì đó không ổn. Tuyết không giống như ngày nào, cô không vui vẻ, không có một lời chào, ngay cả nụ cười trên môi cũng không. Cô ngồi yên và nhìn chăm chăm vào mặt bàn.
Khi Huy ngồi xuống, cô nói rằng:
-Em đã có thai.
Huy ôm đầu và bậc khóc, anh gần như té ra khỏi chiếc ghế. Anh nói:
-Tại sao cô để xảy ra chuyện đó, tại sao phải như vậy? Tôi không biết, không phải con của tôi.
Huy đã nói to tiếng với Tuyết, mọi người ngồi trong quán cà phê bắt đầu tò mò quay sang nhìn về phía họ. Nhưng lúc này Huy không cần để ý đến bản thân của mình nữa, anh tiếp tục to tiếng với Tuyết. Sau đó Huy bỏ đi ra ngoài. Tuyết ngồi lại một mình chịu đựng những cặp mắt đang tò mò của mọi người.
Sáng ngày hôm sau, Huy nghe được tin từ một người bạn nói rằng Tuyết đã tự tử. Đây là một cú sốc lớn nhất trong đời của Huy, đã làm chấn động tinh thần anh. Huy như hóa đá, anh đứng yên lặng một lúc. Sau đó anh chạy xe đến nhà của Tuyết và than khóc.
Sau khi sự việc xảy ra lần ấy, ba má của Huy đã thành khẩn xin lỗi gia đình của Tuyết. Huy cũng đã hối hận với việc làm của mình, và Huy cũng nhận tội những gì anh đã làm ra. Nhưng ba má của Tuyết là những người có lòng nhân từ nên họ đã tha thứ cho Huy.
Tuy nhiên cái chết của Tuyết đã ám ảnh Huy trong một thời gian dài. Thời gian đã 5 năm rồi nhưng anh vẫn không thể yêu thương được một người phụ nữ nào. Và Huy đã sống với những chuổi ngày thật đau khổ, cuộc sống của Huy rất buồn chán và tẻ nhạt. Bạn bè của Huy nhìn anh với cặp mắt mất lòng tin. Những cuộc vui chơi thân thiết như trước không còn nữa. Cũng từ đó Huy không bao giờ mở lời tán tỉnh một cô gái nào khác. Huy đã sống khép kín mình trong sự cô đơn khi anh đang ở vào lứa tuổi thanh xuân.
