TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

ƯỚC MƠ CỦA ANH

Một khoảnh khắc, một cảm xúc, một dòng nước mắt lăn dài trên đôi má. Anh đã khóc, khóc thêm một lần nữa, khóc bên trong của chính mình.
Anh mơ sẽ trở thành một nhà thơ, anh đã hoạt động lặng lẽ…Nhiều lúc anh đã quên ăn, quên khát và quên ngũ.
Người đàn ông này sống nơi căn hộ của mình, ở cạnh rìa của một vách đá và vực thẳm mênh mông. Anh không bao giờ sợ hải khi nhìn xuống vực thẳm ấy, dù không có đáy và hư vô được lan truyền dưới chân của mình trong khi anh nhảy qua khe hở đó.
Lúc này là mùa thu, thời tiếc ẩm ướt, những tảng đá trơn và dể trợt.
Anh đang ngồi trên một tảng đá cao và nhìn lên bầu trời. Đêm hôm ấy là ngày rằm tháng tám. Vầng trăng tròn và chiếu sáng, và hàng ngàn ngôi sao long lanh sáng chói trên bầu trời, đẹp tuyệt vời. Bất chợt anh nhớ đến tuổi thơ của mình, lứa tuổi đẹp nhất của một đời người, nay chỉ còn là ký ức…
Đã từ lâu anh ấp ủ cho mình một ước mơ anh sẽ trở thành nhà thơ. Anh thường ngồi lặng lẽ nơi đây để lấy cảm hứng và làm thơ. Anh cố gắng hoàn thành một tập thơ hay cho lần xuất bản này.
Anh thích ngồi một nơi cao vút trên một tảng đá không cân bằng như thế này để làm thơ. Anh ngồi lặng lẽ và tâm hồn anh lang tỏa theo gío, mang theo những cảm hứng…Bất chợt anh đứng lên mà quên rằng tảng đá không bằng phẳng, anh vấp ngã và rơi xuống vực thẳm. Anh đã chết , anh qua đời và mang theo ước mơ của chính mình, “nhà thơ.”
Anh không phải chết trên mặt đất bằng phẳng, mà chết ở một nơi sâu thẳm. Những lời thì thầm của vũ trụ như đang nhảy múa ở linh hồn anh:
“Tôi là nhà thơ, tôi là nhà thơ.”
12670536_587941638035096_887108717495744734_n-1.jpg

Leave a comment