TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

                                               CẢM GIÁC TỘI LỖI

Trong chuyến đi công tác của Khanh, anh phải ở lại khách sạn. Khi ấy Khanh mệt mỏi, anh nằm xuống giường và nhắm mắt lại. Khanh nghe tiếng gõ cửa. Anh suy nghĩ: “Ai vậy?” Chắc chắn là những người nhân viên của khách sạn. Với tiếng thở dài nặng nề, Khanh đứng dậy và lê bước ra mở cửa. Khanh mở mắt ra xem ai là người đã làm phiền anh. Nhưng anh không nói gì được khi mà có một người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Khanh đã choáng váng vài giây, ngay sau đó Khanh nhướng mày và lấy lại bình tĩnh. Anh nhìn cô gái, cô gái mỉm cười và bước vào. Cô gái mặc chiếc váy sexy trên đầu gối, và một chiếc áo xinh xắn hở bụng và cô mang giày cao gót.
Khanh nuốt nước bọt, cảm giác mà Khanh bắt đầu hành động. Khanh đóng cửa lại, cô gái choàng tay qua người anh. Đôi môi của cả hai gặp nhau trong một nụ hôn say đắm. Khanh cảm thấy say mê, đôi tay của anh bắt đầu đi lang thang trên cơ thể của cô gái. Khanh ngữi mùi thơm ngọt ngào trên cơ thể của cô ta.
Khanh thầm nghĩ: “Cô gái đáng yêu thật.”
Đây là một cô nhân viên phục vụ cho Khanh khi anh có buổi ăn chiều. Lúc ấy Khanh nhìn cô gái này và anh đã có ước mơ được che chở cho cô ta bằng những nụ hôn ngọt ngào nhất. Và bây giờ Khanh đã có cơ hội để làm điều đó…
-Em làm việc ở đây lâu chưa? Khanh hỏi cô gái.
Cô gái mỉm cười và đáp:
-Dạ, em mới vào làm việc ở đây khoảng một năm thôi. Rất vui được gặp anh, anh muốn dùng rượu không?
Nói xong cô gái quay sang rót một ly rượu và trao cho Khanh. Cô ta ngồi xuống giường và ôm choàng qua người của Khanh. Khanh đã không thể cưỡng lại sự quyến rủ khi bàn tay của cô gái chuyển động xuống thấp hơn và thấp hơn ở cơ thể của Khanh. Khanh hoàn toàn không cưỡng lại được, anh đã vuốt ve lên ngực của cô gái. Và họ đã có một cuộc gặp gỡ bùng nổ với muôn màu sắc nhảy múa trước mắt họ…
Trước khi ngủ thiếp khanh nghe tiếng thì thầm của cô gái:
-Em xin lỗi.
-Xin lỗi về chuyện gì? Khanh hỏi lại mà đầu óc của anh đang quay cuồng.
-Em rất tiếc, em xin lỗi. Cô gái vẫn thì thầm bên tai Khanh. Nhưng Khanh không đủ sức mạnh và tỉnh táo để đoán ra những gì cô gái nói. Cô ta vẫn ôm Khanh thật chặt và ngủ say. Sau đó Khanh cũng ngủ thiếp đi.
Buổi sáng Khanh thức dậy cảm thấy sảng khoái và hạnh phúc. Nhưng đâu đó ở dưới tận cùng của trái tim ẩn náu một lương tâm tội lỗi…
Với người con gái qua đêm với Khanh thậm chí anh chưa h̀ê biết tên cô. Khanh bước vào phòng tắm, ngay cả một dấu vết của cô cũng không thấy để lại. Cô đã mặc quần áo và bỏ đi.
Bất chợt Khanh nhớ lại câu nói “xin lỗi” của cô, và Khanh đã phát hiện ra chiếc ví của mình. Khanh mở ra và đã thấy mất một số tiền mặt, và một thẻ ngân hàng. Mà có lẽ cô ta đã biết số bật mã, vì tối hôm qua cô ta đã hỏi rất nhiều mà Khanh cũng không nhớ rõ.
Một cuộc phiêu lưu trên giường với người đàn bà khác ngoài vợ. Khanh đã nhận ra rằng dường như không nhiều thú vị. Hơn nữa Khanh cảm thấy dơ bẩn, anh có cảm giác như mình vừa bước ra đầm lầy hôi thối. Khanh muốn gọi cảnh sát, nhưng điều trước tiên khanh cảm thấy mình ngu ngốc và xấu hổ để phải khai báo trong trường hợp này. Và điều thứ hai là chắc chắn sẽ có cuộc thẩm vấn mà vợ của anh sẽ nhận ra rằng việc gì đó đã xảy ra với anh.
Khanh vội vàng gọi điện thoại cho ngân hàng để ngăn chặn sự rút tiền trong thẻ của mình. Khanh cũng được biết rằng số tiền của mình đã bị mất trước thời điểm thẻ rút tiền của anh được ngăn chặn.
Bất chợt Khanh nhớ lại một câu nói khôn ngoan như lời cảnh báo như sau: “Uống nước từ bể chứa của riêng bạn.” Có thể nói gì đây? Đó là tôi, tôi cảm thấy tội lỗi mà tôi đã phản bội vợ. Sự việc xảy ra như một giấc mơ và tôi hứa với mình một điều là sẽ không có thêm một lần nữa xảy ra. Khanh nói khẽ một mình.

12190786_535944046568189_6867449681952060910_n.jpg

Leave a comment