TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG

CHƯƠNG 1.

Hải và Thùy sinh ra và lớn lên ở Bergen, một trong những thành phố nổi tiếng của đất nước vương quốc Na-Uy.
Hai người chơi thân với nhau hồi còn học chung ở thời trung học.
Bố mẹ của Hải cũng thân với bố mẹ của Thùy. Hải thích Thùy từ lâu lắm, nhưng Thùy thì chưa có cảm giác yêu thương Hải, Thùy chỉ xem Hải là người bạn thân.
Khi vào đại học, Hải và Thùy cũng cùng học ngành tâm lý học, tại trường đại học Bergen.

Hằng ngày Thùy đón xe buýt đến trường, còn Hải thì nhà gần trường nên chỉ đi bộ vài phút là đến.
Một hôm trên xe buýt Thùy tình cờ ngồi cạnh một chàng trai , trông rất đẹp trai.
Thùy nghĩ thầm, không biết anh chàng này có phải là người Việt không mà sao đẹp trai thế. Thoáng nghĩ vu vơ thì ý nghĩ cũng bị gián đoạn. Xe buýt đã ngừng trước cổng trường. Thùy bước xuống và vội vã đi vào lớp học.
Thùy cũng không để ý đến chàng trai đang đi ở phía sau mình. Còn chàng trai thì đã thấy Thùy đi vào lớp học đó.
Chàng trai ấy tên là Hưng .Hưng sinh ra và lớn lên ở Oslo. Hưng có người cậu ruột ở Bergen. Sau khi bố Hưng mất, mẹ Hưng cảm thấy cô quạnh , nên bà quyết định dọn về Bergen sống gần gia đình người em ruột . Và Hưng cũng học ở trường đại học Bergen.
Hưng học đại học y khoa. Hưng đã thấy Thùy nhiều lần đứng đón xe buýt. Một cô gái có gương mặt đẹp rất ấn tượng, và có nét hiền dịu, thùy mị, đã lôi cuốn Hưng ngay từ cái nhìn đầu tiên. nhiều lần Hưng muốn nói chuyện nhưng thấy ngại, nên lại thôi.
Vào một ngày thứ bảy , tại buổi họp mặt của hội sinh viên Việt Nam ở Bergen.
Bổng dưng Thùy thấy một hình ảnh quen quen, Thùy quay lưng nhìn lại phía sau và chợt nhận ra, à! Anh chàng trên xe buýt. Trong ánh mắt của Thùy cũng đã thấy được nụ cười của anh chàng quen quen đó.
Và cũng trong lúc ấy Hưng đi đến gần Thùy, Hưng chào Thùy và Thùy cũng chào Hưng. Hai người nói chuyện vui vẻ với nhau. Cũng từ dạo ấy Hưng và Thùy đã quen biết với nhau. Cả hai đều thấy cảm giác lạ lùng, quyến luyến nhau. không bao lâu họ đã trở nên thân thiết hơn.Thùy giới thiệu Hưng làm quen cùng nhóm bạn thân của mình.
Những ngày nghỉ lễ hay những ngày cuối tuần, thỉnh thoảng cả nhóm bạn kéo đến nhà Thùy làm thức ăn, vui chơi, hoặc ca hát. Hưng đàn piano rất hay còn Thùy thì giỏi violin. Thỉnh thoảng Hưng cũng dạy thêm piano cho Thùy trong những lúc rảnh rỗi.

Vào dịp Noel cả nhóm bạn đi núi. Lan là cô bạn học đại học y khoa cùng lớp với Hưng. Lan có mượn được hai nhà nghỉ mát ở trên núi, Lan đề nghị cả nhóm bạn cùng đi chơi trong dịp Noel này.
Lương và Trinh thì học ngành luật, cũng là bạn thân của cả nhóm. Trinh là một cô gái hồn nhiên, vui vẻ.
Còn Lương cũng thế tính tình cởi mở, hoạt bát. Vì thế nên hai người rất hợp tính nhau, họ đã yêu nhau. Đôi tình nhân này có vẻ hạnh phúc hơn. Không như Lan yêu thầm Hưng, còn Hải thì yêu thầm Thùy.
Gần đến giờ tàu chạy, mọi người đã đến đông đủ, nhưng Hưng vẫn chưa thấy đến.
Lương nói: -Thôi mình lên tàu nhanh lên.
Nhưng Lan bảo: -Đợi anh Hưng tí nữa đi.
Còn Thùy thì đứng nhìn ngơ ngác, đôi mắt buồn vời vợi.
Hải đi đến nắm tay Thùy và nói: -Thôi mình lên tàu đi, tàu sắp chạy rồi. Thùy miễn cưỡng bước đi.
Bỗng dưng Thùy thấy Hưng từ xa bước đến. Niềm vui hiện rõ trên gương mặt của Thùy. Hải để ý thấy điều đó, Hải cảm thấy đau trong tim. Còn Thùy thì hối thúc Hưng . -Anh Hưng chạy tới nhanh lên, và Hưng chạy đến.
Thùy hỏi: -Sao anh đến muộn thế? Hưng cười và bước lên tàu. Đoàn tàu chuyển bánh.
Trong lúc các bạn nói cười vui vẻ, riêng Hải vẫn có cảm giác buồn. Có lẽ Hải đã đọc được ánh mắt của Thùy, Thùy đã thích Hưng rồi sao?
Mãi suy nghĩ mông lung thì Lương vỗ vai Hải: -Đến nơi rồi chuẩn bị xuống nhé.
Đến trạm, tàu dừng lại. Mọi người bước xuống và đi theo những con đường mòn, thỉnh thoảng các cô gái dừng lại nghỉ ngơi một lát vì có những khúc đường gập gềnh khó đi.
Những chàng trai giúp các cô gái, nắm tay các cô gái khi bước lên những tảng đá cao.
Mọi người vừa đi vừa hít thở thật sâu như để tận hưởng không khí trong lành, mọi người cảm thấy dể chịu và thoải mái hơn rất nhiều.
Trinh reo lên: -đến nơi rồi. Và cả nhóm nhôn nhao mang đồ đạc vào nhà.
Trinh mở cửa sổ và ngoái đầu ra ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu và nói:
-Ước gì mình được sống một nơi như thế này.
-Một nơi yên tĩnh và trong lành.
Lan nói đùa:
-Nó thích hợp với bạn đó.
-Bạn và Lương rất thích hợp sống ở một nơi như thế này đó.
Trinh nói:
-Thật sao?
-Lan nghĩ mình và anh Lương đẹp đôi sao?
-Đương nhiên rồi.
-Đúng là một cặp trời sinh.
Trinh cười vui sướng. Cùng lúc ấy Trinh và Lan nhìn ra ngoài thấy ba chàng trai đang chuẩn bị đốt lửa.
Trinh gọi Thùy:
-Thùy ơi, soạn đồ xong chưa?
-Xong rồi.
Và ba cô gái mang thức ăn ra ngoài .
Mọi người ngồi xung quanh đống lửa vừa ăn vừa bày ra trò chơi.
Trinh nói:
-Mình bắt đầu kể chuyện nhé.
-Được rồi (mọi người đồng ý).
Trinh bắt đầu câu chuyện:
-Ngày xửa ngày xưa.
-Có hai người tên là Trung và Hụê.
Hải nói:
-Mở đầu hay đấy.
-Trung và Hụê là bạn tốt với nhau từ khi họ còn nhỏ.
Đến lượt Lan:
-Một ngày kia, một chàng trai rất đẹp trai tên là Minh xuất hiện.
-Và nói với Hụê rằng:”Anh yêu em”.
-Hụê rất đẹp, trông mặt cô ấy kìa.
Và Lan ngửa mặt của mình cho các bạn xem.
Lan nói tiếp:
-Mình biết mình xinh mà.
He- he- he cả nhóm cười ồ lên .
Lương nói:
-Lan không dừng lại được sao?
-Trung và Hụê vào khách sạn.
Cả nhóm ngạc nhiên hỏi:
-Gì cơ?
Lương cười và nói:
-Các người nói gì thế?

-Các người nói gì thế?
-Tại sao không, họ yêu nhau, họ có thể ngủ với nhau chứ. không phải sao?
Trinh xụ mặt lại và nói:
-Em thất vọng về anh qúa Lương ạ.
Lương nhìn Trinh rồi nhẹ giọng:
-Thôi được rồi, mình sẽ đổi.
-Huệ buộc phải lựa chọn giữa Trung và Minh.
-Một mối tình tay ba thì thế nào?
Đến lượt Thùy:
-Chuyện tình tay ba à!
-Nghe có vẻ hấp dẫn đấy. Đúng không?
Hải nhìn Thùy và tiếp lời:
-Nhưng Trung không hề giận Hụê.
-Dù cô ấy có làm bất cứ điều gì.
-Đó là bởi Trung rất yêu Hụê.
Lan cắt ngang lời Hải:
-Nhưng Minh thì lại yêu một cô gái khác.
-Thế là Minh đá Hụê.
Thùy ngồi suy tư, đôi mắt đăm đăm nhìn ngọn lửa đang cháy. không ai biết được lúc ấy Thùy đang nghĩ gì…Và những ánh mắt tò mò đang hướng về Thùy.
Thùy ngước mặt lên nhìn các bạn.
Mọi người nói:
-Thùy tiếp tục đi chứ.
Thùy ngơ ngác:
-À! Hụê …Hụê phát hiện ra rằng Minh toàn nói dối với cô ấy từ bấy lâu nay.
Lương đẩy nhẹ cánh tay của Hưng và nói:
-Hưng nghĩ ra đoạn kết đi.
Hưng nói:
-Minh nói với Hụê vào giây phút cuối cùng ấy”Anh xin lỗi”.
Và câu chuyện kết thúc.
Thùy đứng lên và bỏ đi, những bước chân buồn bã. Hưng từ phía sau đi đến bên cạnh Thùy và hỏi:
-Sao em buồn vậy?
Thùy giận dỗi nói:
-Sao ư!
-Ai bảo anh nghĩ ra kết thúc kỳ vậy, sao lại xin lỗi , anh thích lừa dối lắm à.
Nói xong Thùy hờn dỗi ngồi xuống tảng đá bên cạnh. Hưng cũng ngồi gần Thùy và chậm rãi nói:
-Khi anh gặp em lần đầu tiên.
-Gặp một cô gái đẹp như em , khiến anh ngạc nhiên.
-Lần đầu tiên trông thấy em trên xe buýt, em rất ấn tượng. Em đẹp và tỏa sáng.
Hưng nhìn vào đôi mắt của Thùy và giọng hơi trầm buồn:
-Anh không thể khiến cho em đẹp và tỏa sáng được, anh chỉ làm cho em buồn, phải không?
Thùy cuối đầu im lặng. Hưng tiếp tục nói:
-Thùy ạ! Đừng giận anh nữa, anh rất đau lòng.
Thùy ngước mặt lên nhìn Hưng bằng ánh mắt tha thiết và đôi môi xinh xắn nở ra nụ cười tươi làm xóa tan đi nỗi buồn trong lòng Hưng.
-Anh Hưng! Em hết giận anh rồi.
Hưng cười vui vẻ, đưa bàn tay ra và nói:
-Hết giận rồi thì nắm tay anh nhé.
Thuỳ và Hưng nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện. Bỗng có một cơn gió lạnh vừa thổi ngang qua, cơn gió mùa đông thấm lạnh vào da thịt. Hưng chợt dừng lại tháo chiếc khăn choàng cổ của mình ra và choàng vào cổ của Thùy.
Hai người nắm tay nhau tiếp tục bước đi trên con đường mòn ở phía trước. Trong lúc ấy Hải vừa dập tắt đống lửa xong, Hải hướng mắt xung quanh tìm Thùy nhưng không thấy. Hải đi dạo một vòng và cũng cố ý tìm Thùy luôn thể.
Bất chợt Hải thấy Hưng và Thùy nắm tay nhau tình tứ. Và chiếc khăn choàng cổ của Hưng cũng đã nằm gọn ghẽ trên vòng cổ xinh xắn của Thùy.
Hải thấy tim mình như se thắt lại. Một cảm giác mất mát… và nỗi cô đơn bất chợt đến trong tâm hồn của Hải trong lúc này.
Thùy thấy ánh mắt của Hải đang chăm chăm nhìn mình và Hưng.
Thùy chợt hiểu và buông tay Hưng ra, còn Hải thì lặng lẽ quay lưng đi trở lên hướng nhà nghỉ.
Thùy và Hưng cũng tạm biệt nhau và mỗi người đi về nhà nghỉ riêng của mình.
Màng đêm cũng vừa buông xuống để lại khoảng không gian tĩnh lặng.
Có lẽ giờ này mọi người đang say sưa trong giấc ngủ. Hải nằm trên giường mà không sao ngủ được, nhìn bóng tối bao quanh mà lòng cảm thấy cô đơn.
Làm sao Hải có thể ngủ ngon được, khi mà chính mắt mình đã thấy người con gái mà mình yêu thương nhất đã đi tình tứ bên cạnh một chàng trai khác.

Sáng ngày mai Hải ngồi uống cà phê bên cửa sổ, và nhìn qua phía bên nhà nghỉ của các bạn nữ. Hải thấy Thùy bước ra ngoài và đang đi xuống dốc, nhưng Thùy không mặc áo khoác. Sợ Thùy bị lạnh, Hải cầm chiếc áo khoác của mình và bước nhanh ra ngoài. Trong lúc đó Hưng đang đi dạo về, Hưng đi đối diện trước mặt Thùy. Vừa thấy Hưng, Thùy vui cười và nói:
-Anh Hưng dậy sớm nhỉ.
Hưng hỏi Thùy:
-Em ngủ ngon không?
-Em không lạnh sao?
Thế rồi Hưng cởi áo khoác của mình ra và khoát lên người Thùy.
Thùy nói:
-Không sao đâu mà.
-Em không lạnh đâu.
Hưng nhìn Thùy bằng ánh mắt thương yêu và nói:
-Em cứ mặc vào đi.
Cũng vừa lúc ấy Hải đang đi tới, Hải nhìn thấy Hưng và Thùy. Hải chán nản quay mặt sang nơi khác.
Hải lúc nào cũng yêu thương Thùy, nhưng cũng không có cơ hội được lo lắng cho Thùy. Khi nào Hải muốn làm cho Thùy điều gì đó thì Hưng lại xuất hiện.
Hải đã chịu đựng tất cả những đau đớn dày vò ấy. Biết là đau đớn nhưng Hải cũng không thể nào quên Thùy được. Cứ luyến tiếc mãi điều gì đó mà chính mình cũng không xác định rỏ.
Cứ mỗi ngày những cảm xúc, những hy vọng, những yêu thương cứ giằng xé, giằng xé nát con tim Hải.

Và chuyến đi chơi núi hai ngày một đêm cũng đã nhanh chóng trôi qua. Mọi người đã trở lại thành phố. Bước ra khỏi nhà ga tàu lửa, Lương nhanh nhẹn nói:
-Chúng ta cùng đi ăn gì đó trước khi giải tán được không?
Lan nói đùa:
-Vậy Lương mời bọn mình chứ?
Trinh xen vào:
– Mỗi người phải tự trả chứ.
Hải buồn bã nói:
-Mình phải về trước đây.
Nhưng lương năn nỉ Hải: -Thôi nào cùng đi đi.
Hải vẫn buồn buồn và nói:
-Mình đi đây, rồi Hải bước đi. Mọi người ngơ ngác nhìn theo Hải.
Đột nhiên Thùy nói:
-Mình cũng phải đi đây.
-Mọi người cứ đi ăn đi nhé.
Thùy quay sang nói với Hưng:- Em đi đây. Hưng gật đầu.
-Hải ơi! Thùy gọi to và chạy theo Hải.
-Hải ơi! Đợi Thùy với.
Nhưng Hải vẫn bước nhanh không hề quay đầu lại nhìn Thùy.
Thùy vẫn gọi :- Đợi Thùy đi cùng với.
Thùy chạy nhanh đến đứng chận trước mặt Hải và hỏi:
-Có chuyện gì với anh vậy?
-Chưa bao giờ anh cư xử như thế này cả.
Hải cau có nói:- Thùy không biết vì sao Hải xử sự như thế này à?
-Thật sự Thùy không biết à! Nói xong Hải quay mặt sang nơi khác.
Thùy nhỏ nhẹ hỏi:
-Có phải vì anh Hưng không?
Hải lớn giọng nói:
-Tại sao Thùy phải làm thế?
Thùy nhìn Hải và thành thật đáp:
-“Thùy thích anh Hưng.”
Hải chớp mắt nhìn Thùy, im lặng một lát rồi bỏ về nhà.
Bố mẹ của Hải đang ngồi ở phòng khách, Hải bước vô nhà và chào bố mẹ:
-Thưa bố mẹ con mới về.
Bố Hải cười và nói:- Ừ con mới về à. rồi tiếp tục đọc báo.
Mẹ Hải vui mừng hỏi :
-Con đi chơi vui không?
-Con ngồi xuống đây nói chuyện cho bố mẹ nghe nào.
Hải tỏ vẻ mệt mỏi đáp:
-Con xin lỗi, con hơi mệt. Con lên phòng trước đây ạ.
ói xong Hải bước lên lầu, mẹ Hải bước theo và gọi:- Hải con.
Bà đến bên chồng và nói:- Hôm nay nó làm sao thế nhỉ?
Bố Hải chán nản trả lời:- Tôi cũng không biết nữa.
Mẹ Hải nói với chồng:- Để tôi lên xem thế nào?
Nhưng bố Hải ngăn:- Hãy cứ để nó một mình đi.
Mẹ Hải lắc đầu và nói:- Hình như đúng là nó vừa có chuyện gì rồi, bà lo lắng cho Hải, còn bố Hải thì bảo bà:- Hãy để cho nó yên tĩnh một chút, khi nào nó sẳn sàng nó sẽ nói cho chúng ta biết.
Hải bước vào phòng ngủ, nhìn thấy tấm hình trên bàn học, Hải và Thùy chụp chung với nhau lúc hè năm ngoái. Hải buồn buồn đưa tay ụp tấm hình xuống bàn.
Trong lúc ấy Thùy cũng đang đi bộ ngang qua nhà Hải. Thùy dừng lại và nhìn lên lầu. Thùy muốn bấm chuông nhưng lại thôi. Rồi Thùy ra đón xe buýt về nhà.

Hôm nay chúa nhật, chỉ còn ba ngày nữa là bước sang năm mới.
Mẹ Thùy dọn dẹp nhà cửa để chuẩn bị đón tết. Thùy đang quét lá khô rụng đầy vườn sau nhà.
Nghe tiếng bấm chuông mẹ Thùy ra mở cửa, Hưng đến chơi.
Mẹ Thùy nói:- Chào cháu, vào nhà đi cháu.
-Dạ, cháu chào cô.
-Thưa cô, có Thùy ở nhà không ạ.
-À,Thùy đang ở sau vườn đó. Cháu ra nói chuyện với nó đi.
-Dạ.
Hưng bước thẳng ra sau vườn và ngồi nói chuyện vói Thùy.
Chợt Thùy nhìn lên bầu trời và nói:
-Năm nay tuyết rơi muộn nhỉ?
Hưng nhìn Thùy và nói:
-Anh không quan tâm đến tuyết lắm.
Đôi mắt Thùy mơ màng và kể:
-Năm ngoái khi tuyết rơi lần đầu tiên, em làm bánh bao cùng với Hải.
-Nhưng bọn em không ăn hết vì qúa cay. Hải đã cho nhiều ớt vào bánh bao.
-Vì Hải thích ăn cay, thế là Hải đã ăn luôn phần của em. Và Hải nói là Hải thích ăn cay như thế.
Thùy mãi mê kễ chuyện về Hải, Hưng cảm thấy hơi khó chịu.
Nhưng Thùy nào để ý gì đâu, cứ cười và nói về chuyện của mình và Hải cho Hưng nghe.
Hưng chuyển sang câu chuyện.
Hưng hỏi Thùy:
-Thùy à, năm nay em sẽ làm gì khi có tuyết rơi lần đầu tiên?
Thùy hỏi lại Hưng:
-Thế anh sẽ làm gì?
Hưng suy nghĩ một lát rồi nói:
-Anh à, anh sẽ đến bên bờ hồ để gặp một người.
Thùy cười:
-Thế à. Và hai người tiếp tục nói chuyện vui vẻ với nhau.
Hưng từ trong nhà bước ra, lúc ấy tuyết đang rơi. Hưng ngước mặt lên hứng một ít tuyết và có lẽ Hưng cũng vừa sực nhớ ra điều gì đó, trên gương mặt của Hưng thấy rạng rở hơn, Hưng mỉm cười và tiếp tục bước đi.
Thùy đang ngồi học bài, đứa em gái đi vào phòng và nói:
-Chị Thùy ơi! Tuyết rơi rồi.
-Thật vậy sao?
Thùy đứng lên kéo màn cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
-Oh, tuyết rơi thật rồi.
Thùy cười vui sướng và quyết định đi dạo một lát. thùy mặc áo lạnh và đi dạo ra gần bờ hồ.
Thùy đang tận hưởng không khí trong lành, rất thích thú, và thoải mái.
Thì bỗng dưng có một nắm tuyết rơi vào mặt Thùy, Thùy né sang một bên, ngước mặt nhìn về phía trước thì Thùy thấy Hưng đã đứng dưới gốc cây từ lúc nào. Nắm tuyết lúc nảy là do Hưng ném vào mặt Thùy.
Thùy đến gần và hỏi Hưng:
-Anh đang làm gì thế?
Hưng cười đáp:
-Anh có hẹn.
-Thế à.
-Thế còn em?
-Em cũng có hẹn.
Hưng nghi ngờ:
-Thật không?
-Hình như người đó chưa đến.
Thùy tỏ vẻ bí mật: -Người ấy sẽ đến ngay thôi.
Thế rồi hai người vừa đi vừa tiếp tục trò chuyện.
Thùy nói:
-Anh có biết anh phải làm gì để không bị cô đơn không?
– Không, anh không biết, phải làm gì cơ?
-Khi nào anh cảm thấy cô đơn thì anh phải nghĩ đến một người là anh sẽ thấy ấm áp hơn nhiều. Lúc ấy anh sẽ hết cô đơn.
Hưng nhìn Thùy bằng ánh mắt trìu mến:
-Thế à , cảm ơn em.
Nhưng Thùy không chịu:
-Chỉ có thế thôi à.
Hưng đứng lại nhìn Thùy, vừa cười vừa nói:
-Thôi được rồi, anh sẽ ở đây với em cho đến khi người em hẹn tới, thế được chưa?
Thùy đồng ý. Hai người cùng cười và tiếp tục bước đi trên con đường đầy tuyết trắng xóa.
Đi một khoảng đường ngắn, Thùy và Hưng dừng lại chơi tuyết. Thùy nắm tuyết liệng vào người Hưng. Và Hưng cũng thế hốt tuyết rồi liệng vào người Thùy. Tránh né nhau, cuối cùng hai người thôi chơi trò chơi nghịch ngợm này nữa. Cả hai bắt đầu làm ông tuyết và bà tuyết.
Thùy bẽ một nhành cây khô nhỏ để làm mắt, mũi, miệng cho bà tuyết.
Thùy đang gắn cây khô làm miệng cho bà tuyết, thì Hưng cũng đã làm xong ông tuyết.
Hưng quay sang hỏi Thùy :
-Miệng của nó làm sao thế?
Thùy cười và nói:
-Nó muốn nói với anh điều gì đấy.
Hưng cuối sát mặt gần mặt Thùy:
-Nói gì cơ?
Thùy nhìn vào bà tuyết và nói:
-Mình sẽ nói với anh ấy sau nhé.
Hưng đưa tay từ từ đẩy ông tuyết và bà tuyết lại đến gần nhau. Quay mặt đối diện rồi đẩy sát vào cho họ hôn nhau.
Thùy hỏi Hưng:
-Họ hôn nhau hả?
Hưng vuốt đầu ông tuyết và nói:
-Tôi ganh tỵ với ông đấy nhé.
Thùy liếc nhìn Hưng, bất ngờ Thùy hôn nhẹ vào má Hưng. Giây phút ngỡ ngàng, Hưng nhìn Thùy cười và cảm thấy hạnh phúc.
Thùy nói:
-Vậy bây gìơ anh hết ganh tỵ với ông tuyết rồi đúng không? Thùy cười bẻn lẻn, thẹn thùng. Hưng vui cười và nhìn thùy với ánh mắt thương yêu.
Hưng gọi nhỏ:- Thùy.
Thùy vừa ngước mặt lên, thì bất chợt Hưng dành cho Thùy một nụ hôn nồng thắm. Thùy ngượng ngùng đẩy nhẹ Hưng ra và bỏ chạy.
Hưng rượt theo Thùy. Hai người lại tiếp tục đùa giỡn với những nắm tuyết được chọi vào nhau.

Hoàng hôn kéo đến trời càng thấm lạnh hơn, Thùy và Hưng cũng đã thấy đói bụng. Cả hai đi vào khu phố mua xúc xích nướng, vừa đi vừa ăn và trò chuyện với nhau.
Thùy nói:
-Bây gìơ mình sẽ chơi trò chơi nữa nhé.
-Mình đặt ra câu hỏi và bọn mình sẽ cùng trả lời, để xem đáp án có trùng với nhau không. Anh thấy sao?
Hưng đồng ý, và Thùy bắt đầu hỏi:
-Màu sắc yêu thích nhất của anh là gì?
-Màu trắng.
-Anh thích mùa nào?
-Dĩ nhiên là mùa đông.
-Thế còn món ăn anh yêu thích?
Hưng suy nghĩ chốc lát rồi trả lời:
-Anh thích tất cả các món ăn.
Nhưng Thùy không chịu. – Anh chỉ được thích một món thôi.
Hưng lưỡng lự rồi trả lời:
-Bánh bao cay.
Thùy lại hỏi tiếp:
-Anh thích ăn loại qủa gì?
Hưng không trả lời mà nói với Thùy rằng:
-Nè, anh tưởng bọn mình sẽ cùng trả lời cơ mà. sao em chỉ hỏi anh thôi vậy.
Thùy nhanh nhẹn đáp:
-Như thế em mới biết được những gì anh thích.
Hưng thấy vui sướng trong lòng khi biết được Thùy đã chú ý đến mình.
Bỗng dưng Thùy đứng chận Hưng lại. -Bây gìơ anh bắt đầu hỏi em đi.
-Được rồi. Hưng cười và hỏi:
-Em thích hoa gì?
Thùy hồn nhiên đáp:
-Em thích hoa Hồng trắng.
-Em thích con gì?
-Em thích con chó con. Thế còn anh?
-Anh à, anh chỉ thích con người thôi.
-Ai thế?
Hưng không trả lời câu hỏi của Thùy mà bảo rằng:
-Đêm giao thừa chúng mình sẽ gặp nhau ở đây đi. Đến lúc đó anh sẻ nói cho em biết.
-Vâng! Đến lúc đó em cũng sẽ nói cho anh biết.
-Nói gì cơ?
-Nói người em thích chứ còn gì.
Cả hai người cùng cười vui vẻ, họ nắm tay nhau bước qua đường đón xe buýt về nhà.
Tuy hai người chưa ai với nhau rằng họ đã yêu nhau. Nhưng cả hai đều biết rằng mình đã yêu. Họ đã trao cho nhau nụ hôn nồng thắm. Dành cho nhau những ánh mắt thương yêu. Đôi môi mỉm cười và luôn sẵn sàng chia sẽ cho nhau.
Gặp nhau, đi bên cạnh nhau, những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nhưng họ cảm thấy một cảm giác tuyệt vời, ấm áp.
Ánh điện trước nhà Thùy sáng toả phía trước con đường. Hưng đứng lại và nói: -Thôi em vô nhà đi, anh về, nhớ gặp lại đêm giao thừa nhé.
-Vâng! Em nhớ.
-Chúc em ngủ ngon.
-Vâng! Em cũng chúc anh ngủ ngon.
Hưng quay lưng rẽ bước qua đường. Trong lòng Hưng lúc này đang tràn ngập yêu thương dành cho Thùy. Hưng cảm thấy hạnh phúc mỗi khi gần Thùy, và Hưng thầm ước mình được ở bên Thùy mỗi ngày, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất.

Hưng từ trên lầu vừa bước xuống, mẹ Hưng nhìn con tươi cười và hỏi:
– Con chuẩn bị đi đâu đấy?
-Dạ, con có hẹn với Thùy mẹ ạ.
-Không được, tối nay có cậu mợ và các em đến nhà mình đón giao thừa, con ở nhà nhé.
-Dạ, con sẽ tranh thủ về sớm mẹ ạ.
-Ừ! Con nhớ về sớm đấy, kẻo không có con cậu mợ và các em không vui đâu nhé.
-Dạ con biết rồi mẹ.
-Thưa mẹ con đi.
Hưng hớn hở bước ra khỏi nhà. Lên xe nổ máy, mở nhạc êm dịu nghe. Hưng lái xe ra phố để gặp Thùy.
Mới có hai ngày không gặp Thùy, nhưng sao Hưng cảm thấy nhớ Thùy nhiều. Chỉ một ánh mắt của Thùy thôi cũng đủ để cho Hưng cảm thấy ấm áp. Bước chân quen thuộc và hình dáng của Thùy, sao mang lại cho Hưng nhiều cảm xúc đến thế.
Nôỉ nhớ miên man, những suy nghĩ về Thùy… Cho dù mới gặp, nhưng nổi chờ đợi… Hưng cũng cảm thấy nó dài ra làm sao ấy.
Rõ ràng Hưng cảm nhận mình đã có sự nhớ nhung, mong mỏi và thật sự có một cơn sóng cảm xúc dậy lên trong lòng Hưng lúc này.

Ầm!!! Một chiếc Tắc xi chạy qúa nhanh sang qua đường mà Hưng đang chạy. Hưng thắng không kịp, và cuối cùng hai chiếc xe đụng vào nhau. Hưng đã bị thương và được chở vào bệnh viện tối hôm ấy.
Thùy đã đến chỗ hẹn, ngoài trời tuyết đang rơi. Từng phút, từng giờ trôi qua. Nhưng Thùy vẫn không thấy Hưng đến. Thùy điện thoại cho Hưng cũng không được. Thùy vẫn kiên nhẫn đứng đợi… Và đợi…Tuýêt vẫn cứ rơi…
Thùy đưa mắt nhìn những người qua lại. Nhưng vẫn không thấy hình bóng Hưng đâu. Thùy vừa lo lắng, vừa giận dỗi, không biết có chuyện gì không nhỉ? sao lại trễ hẹn? Lần đầu tiên anh ấy trễ hẹn.
Thùy có cảm giác lo sợ hơn là hờn dỗi. Chợt một luồng gío mạnh thổi ngang qua mang theo những giọt tuyết thấm vào da thịt, Thùy càng thấy lạnh tê tái hơn.
Phía trên bầu trời, tiếng pháo hoa bắt đầu nổ rộn, muôn màu sắc, đẹp tuyệt vời. Những người qua lại trầm trồ khen ngợi. Một cảnh vật vui nhộn, náo nhiệt, báo hiệu ngày đầu của năm mới. Đầy triển vọng và nhiều niềm tin vui.
Nhưng sao Thùy cảm thấy tim mình như se thắt lại. Một cảm giác không vui,
dường như nổi lo sợ.
Chợt đôi mi Thùy khép lại, để rồi những dòng lệ lăn dài trên đôi vầng má và mặn mặn ở bờ môi.

Hưng từ từ mở mắt ra. Lan vui mừng gọi khẽ:
-Anh Hưng, anh tỉnh rồi hả?
Mẹ Hưng bước vội đến bên con: -Hưng con nhận ra mẹ không?
Hưng gật đầu yếu ớt. Lan đang ngồi bên cạnh Hưng mà cảm thấy lòng đau nhói.
Cũng may là cả lớp vừa thi tốt nghiệp xong, nếu không thì Hưng sẽ gặp khó khăn hơn.
Lan kiềm chế không được nữa, nước mắt cứ tuôn trào. Hưng nhìn Lan và nói nhỏ: -Đừng khóc, anh không sao đâu.
Lan đỡ Hưng ngồi dậy, uống một hớp nước. Mấy ngày nay mẹ Hưng và Lan thay nhau vào bệnh viện để chăm sóc cho Hưng.
Gia đình cậu mợ và các bạn trong lớp cũng đã đến thăm Hưng rồi. Nhưng Hưng cũng không biết gì. Hưng nhìn xung quanh như muốn tìm hiểu điều gì đó. Nhưng vì vẫn còn mệt nên Hưng nằm xuống và ngủ tiếp.
Mẹ Hưng đã khóc rất nhiều . Lan là người an ủi và chia sẽ với bà nhiều nhất. Bà rất mến Lan và ghét Thùy. Vì nếu ngày hôm ấy Hưng không đi gặp Thùy thì con trai bà đâu bị như thế này.
Bà nghĩ Thùy là nguyên nhân đem đến tai nạn cho con bà. Bà nhất định sẽ không bao gìơ chấp nhận Thùy làm con dâu. Vì thế bà muốn Hưng và Lan càng gần gũi nhau hơn.
Bà quay sang bảo Lan:
-Thôi cháu về đi, để bác ở lại với Hưng được rồi .
-Cháu về nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai vào thay cho bác.
-Dạ. Sáng mai bác dùng gì? Cháu mang vào luôn ạ.
-Ừ. Cháu nấu cho Hưng tí cháo, Còn bác thì không cần đâu. Bác ăn bánh mì được rồi.
-Dạ. Cháu chào bác.
Lan bước đến cạnh giường, đưa tay xoa nhẹ lên bàn tay của Hưng và nói:
-Em về sáng mai em vào với anh.
Nói xong Lan đi qua phòng trực nói chuyện với các y bác sĩ. Rồi Lan bước ra khỏi bệnh viện.
Hải, Thùy, Lương và Trinh và bệnh viện thăm Hưng. mọi người bước vào chào mẹ Hưng. Vừa nhìn thấy Thùy là bà cảm thấy khó chịu ngay.
Hưng mở mắt ra thấy các bạn đến thăm, Hưng gượng ngồi dậy.
Thùy nhìn Hưng mà trong lòng thấy xót xa. Thùy muốn đến ôm Hưng và khóc cho vơi bớt nổi đau thương trong lòng. Nhưng ở đây có mọi người,
Thùy phải đành nén cảm xúc. Đôi mi chớp chớp cố nén để khỏi rơi lệ.
Thùy hỏi nhỏ :
-Anh thấy trong người như thế nào?
-Anh đở mệt hơn nhiều rồi.
Trinh cũng lo lắng hỏi:
-Ở đầu anh có ảnh hưởng gì không?
Hải và Lương thì an ủi Hưng, hy vọng Hưng sẽ ra viện sớm thôi.
Mọi người nói chuyện và an ủi Hưng. Trong lúc đó mẹ Hưng gọi Thùy ra ngoài nói chuyện.
-Cô Thùy à! Tôi nói ra điều này có lẽ hơi khó nghe, nhưng tôi phải nói.
-Từ nay về sau cô nên chấm dứt quan hệ với con trai tôi nhé. Tôi chỉ có hai mẹ con thôi, cô hãy để cho nó được yên. Nó mà có chuyện gì làm sao tôi sống nổi.
-Cũng tại hôm đó nó đi gặp cô mà ra nông nổi này. Không biết sau này trên đầu của nó có ảnh hưởng gì không. Tôi có linh cảm con trai tôi không may mắn nên yêu cô. Nếu cô có lòng tự trọng thì cô nên tránh xa con trai tôi ra.
-Hãy để cho mẹ con tôi được bình yên.Tôi cảm ơn cô nhiều.
Những lời nói của mẹ Hưng như những mũi dao đâm vào tim Thùy.
Thùy cảm thấy choáng váng mặt mày. Thùy không biết phải trả lời như thế nào, chỉ biết đứng yên và khóc.
Nói xong thì mẹ Hưng đẩy cửa bước vào phòng.
Hải đi ra ngoài thấy Thùy đang đứng khóc. Hải hỏi Thùy có chuyện gì. Thùy cũng không trả lời mà bỏ chạy ra khỏi bệnh viện. Hải chạy theo Thùy.
Hai người lên xe ngồi. Hải gọi điện thoại cho Lương và trinh biết là Hải chở Thùy về trước.

Về đến nhà, Thùy lên phòng khóa cửa nằm khóc. Mẹ Thùy rất ngạc nhiên, không biết có chuyện gì xảy ra. Bà hỏi Hải, Hải cũng không biết.
Mẹ Thùy gõ cửa và gọi: -Thùy ơi! Mở cửa cho mẹ đi. Không thấy Thùy mở cửa. Bà lắc đầu và bước xuống lầu. Lúc này Hải cũng vừa đứng lên xin phép ra về.
Sau khi Hải về, mẹ Thùy làm cho Thùy một ly cam vắt rồi bà mang lên phòng cho Thùy. Mẹ Thùy nhỏ nhẹ vỗ về con.
Thùy đã kể cho mẹ nghe hết mọi chuyện. Mẹ Thùy nhìn con đau khổ như thế bà rất đau lòng. Bà an ủi Thùy:
-Thôi con đừng buồn, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Con cũng nên tôn trọng quyết định của bà ấy.
-Yêu đâu có nghĩa là phải sống với nhau trọn đời đâu con. Yêu là chấp nhận sự chia tay mà. Có vấp ngã, rồi sẽ đứng dậy. Có khóc, rồi cũng sẽ có cười.
Tình yêu dang dở đó, những nổi buồn đau và hạnh phúc từng hiện hữu đó.
Từng chút, từng chút, là thứ sẽ vẽ nên thời thanh xuân tươi đẹp của con.
-Đừng nghĩ sự chia tay là buồn bã. Chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là chút sắc màu cho cuộc sống. Như vậy con và Hưng không đến với nhau lâu dài cũng là chuyện thường tình thôi con ạ.
Hôm nay là ngày Hưng xuất viện. Trinh gọi cho Thùy biết điều này.
Thùy muốn vào bệnh viện thăm Hưng, nhưng lại sợ gặp mẹ Hưng.
Trinh nói với Thùy:
-Khi nào gặp Hưng mình sẽ giải thích sau Thùy ạ. Bây gìơ bạn lo học bài thi đi, đừng nghĩ ngợi nhiều. Hưng và lan chỉ còn hai tuần nữa là nhận bằng tốt nghiệp rồi. Còn bạn thì đang ôn thi tốt nghiệp, buồn nhiều sẽ ảnh hưởng học tập đó.
Nghe lời khuyên của bạn, Thùy cũng cố gắng vui lên một chút.
-Thôi được rồi mình sẽ nghe lời bạn tốt.
Trinh cười và nói: -Có thế mới ngoan chứ.
-Thùy à, khi nào Hưng và Lan ra trường. Bọn mình gặp nhau ở nhà hàng
ăn mừng cho họ nhé. Bạn nghĩ thế nào?
-Mình đồng ý.
-Thùy nhớ nói với Hải nhé. Mình sẽ cho anh Lương biết ngay thôi.
-Thôi mình cúp máy đây, chào Thùy.
-Chào Trinh.

Thùy đặt một bàn riêng phía bên trong nhà hàng, hơi yên tĩnh và thoải mái.
Trinh và Thùy đến nhà hàng trước. Đợi các bạn đến đông đủ, mọi người chúc mừng cho Hưng và Lan bằng những bó hoa tuyệt đẹp.
Đã hơn một tháng rồi Thùy không gặp Hưng, Thùy nhớ Hưng nhiều lắm.
Hôm nay gặp lại Hưng, thấy Hưng khỏe mạnh trở lại, Thùy thật vui mừng.
Thùy cũng không biết mẹ Hưng có nói gì với Hưng không, mà sao Thùy thấy Hưng không được vui lắm.
Mọi người đang ăn uống nói cười vui vẻ, thì bỗng nhiên Lan đứng lên và nói:
-Cảm ơn các bạn làm tiệc mừng ngày ra trường của mình và anh Hưng.
-Và nhân tiện đây mình muốn thông báo tin vui cho các bạn biết luôn.
-Oh! Có chuyện gì nói mau lên.
-Mình … Mình và anh Hưng bây giờ là một cặp rồi nhé. Có ai ủng hộ không nào?
Hải vui cười nói:
-Mình ủng hộ.
Lương giơ tay lên và nói:
-Mình cũng ủng hộ.
Trinh liếc mắt nhìn Thùy. Còn Thùy thì qúa sửng sốt. Những lời Lan vừa nói có phải là sự thật hay lan chỉ nói đùa thôi. Mình phải gặp riêng anh Hưng hỏi mới được
Hưng cuối đầu lặng lẽ. Và không khí lúc này tự dưng im lặng, ngộp ngạt.
Lương phá tan bầu không khí nặng nề ấy bằng hai chữ “cụng ly”.
Mọi người tiếp tục ăn uống, và những câu chuyện mơ hồ không đáng quan tâm lắm.
Thùy đứng lên nói:
-Thôi mình về trước nhé.
Trinh kéo tay Thùy. – Đợi mình về với.
Hưng quay sang nhìn Thùy. -Thùy à. Hay là Hưng đưa Thùy về nhé.
Lan vội hỏi: -Thế còn em?
Hưng nhìn Hải. -Hải chở Lan về hộ mình nhé. Mình có chuyện muốn nói với Thùy. Hải miễn cưỡng gật đầu.
Hưng chở Thùy ra cạnh bờ hồ, nơi mà hai người đã từng ngồi ở đây làm ông tuyết và bà tuyết.
Hưng đứng nhìn xa xa bên kia núi. Hưng thầm nghĩ: “Có lẽ đây là lần cuối mình và Thùy đứng ở đây. Chúng ta sẽ tạm biệt nhau em nhé”
Rồi Hưng quay lại nhìn đăm đăm vào gương mặt của Thùy, “gương mặt xinh xắn của em sao mà đáng yêu thế. Em có biết mỗi lần nhìn em là anh không muốn rời xa em. Nhưng rồi đây anh sẽ ra đi, và chắc chắn anh sẽ nhớ em nhiều lắm, Nhưng biết làm sao hơn.
Thùy gọi:
-Anh Hưng! Sao anh nhìn en hoài vậy?
-Anh không có chuyện gì nói với em sao?
Hưng nắm tay Thùy và nhìn lên bầu trời:
-Bầu trời đẹp thật em nhỉ?
Thùy ngước mặt nhìn lên bầu trời và nói:
-Thích thật anh nhỉ.
-Ừ, thích thật.
Bỗng dưng Thùy đưa tay chỉ lên bầu trời: -Có chiếc máy bay kìa anh.
-Nhìn thấy máy bay, khiến em cảm thấy muốn đi xa một chuyến. Anh cũng thế đúng không?
Hưng nhìn Thùy cười buồn và nói:
-Anh ước gì anh sẽ có một chiếc tàu, sẽ cùng em ra giữa đại dương, và sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
-Không đâu anh ạ. Dù là đi đâu cũng nên trở về.
-Đừng nên đi qúa xa, như thế em sẽ nhớ gia đình và bạn bè nữa. Chắc chắn em sẽ buồn đau lắm.
Hưng nhìn Thùy và hỏi:
-Em không làm thế được đúng không?
Thùy gật đầu:
-Vì như thế em sẽ nhớ rất nhiều người.
Giọng nói của Hưng bỗng trầm buồn:
-Đúng vậy. Chúng ta đừng nên làm tổn thương những người mà đã từng yêu thương chúng ta.
-Thùy à!
-Gì cơ?
-Ngày mai anh sẽ đi Mỹ rồi.
-Anh nói sao? Sao lại đi Mỹ.
-Anh đi Mỹ học thêm hai năm nữa.
-Vì mẹ anh bắt anh phải cưới Lan, và Lan cũng chấp nhận điều đó.
-Nhưng anh thì không thể, anh vẫn còn yêu em.
-Anh muốn nói thật với em điều đó, nếu như sau này còn có cơ hội. Anh vẫn muốn được nói yêu em lần nữa và yêu em mãi mãi.
-Anh không biết rồi thời gian sẽ ra sao? Em có chờ đợi anh được nữa hay không? Hay em sẽ có chồng?
Thùy đứng lặng người ra. Không thể tin vào đôi tai của mình đã nghe được những điều này.
Đôi mi ướt đẫm nước mắt. Thùy đã khóc thật nhiều. Khóc như oán hận cuộc đời này sao bất công qúa, sao tàn nhẫn qúa. Mà mình là người phải gánh chịu sự đau khổ đến tận cùng này.
Hưng cảm thấy tim mình như vỡ vụn và đau nhói khi nhìn người yêu khóc.
Hưng nghẹn ngào ôm Thùy vào lòng, cả hai cùng khóc.

CHƯƠNG 2

Đã một mùa đông rồi vắng Hưng. Mùa đông năm nay sao buồn qúa.
Thùy nằm cuộn mình trong chăn nơi căn phòng nhỏ. Ngoài trời tiếng mưa rơi tí tách làm Thùy nhớ Hưng khôn nguôi.
Cái lạnh mùa đông của Bergen lúc này sao tê tái qúa. Tiếng gió va đập vào hàng cây ngoài cửa sổ. Đêm mùa đông trở nên đáng sợ với những kẻ cô đơn.
Lò sưởi ấm nóng và ánh điện lan tỏa khắp cả căn phòng, nhưng không đủ xua tan đi cái lạnh trong tâm hồn của Thùy.
Mới đây mà mọi thứ đã qúa xa tầm tay. Có những đêm Thùy nằm mơ thấy Hưng. Hình ảnh của Hưng vẫn còn tràn ngập trong trái tim Thùy.
Thùy vẫn nhớ cái cách mà Hưng chơi đàn Piano. Nhớ ánh hoàng hôn bên bờ hồ khi Hưng và Thùy đi dạo cùng nhau.
Thùy nhớ ánh mắt, nụ cười, và nhớ cả cái nắm tay của Hưng. Thùy vẫn nhớ tất cả những điều đó.
Thùy thầm mong giá mà bây giờ được trông thấy nụ cười của Hưng.
Cứ mỗi lần nhớ về Hưng là Thùy cũng chẳng làm gì được cả.
Mỗi lần nhớ về Hưng, trái tim Thùy như tan nát ra thành trăm mảnh.
Dù cố gắng thế nào thì Thùy cũng không thể nào quên được Hưng.
Nếu như không được gặp lại nhau nữa, tốt hơn là hãy cố quên đi.
Và giờ đây Thùy cũng muốn quên đi tất cả thuộc về Hưng.

Sáng thứ bảy mọi người trong nhà đã thức dậy rồi, nhưng Thùy vẫn còn nằm”ngủ nướng”Vì tối hôm qua Thùy thức khuya với những suy nghĩ về Hưng.
Nghe tiếng động ở dưới lầu, mà đôi mắt của Thùy vẫn còn nhắm lim dim chưa muốn dậy. Thùy lại nghe mẹ gọi:
-Thùy ơi! Có Lan đến chơi nè con.
Thùy uể oải bước ra khỏi giường và đi xuống phòng khách.
Lan đang ngồi đợi Thùy. Trông Lan dạo này vui tươi và xinh đẹp hơn.
Thùy hỏi:
-Lan đến lâu chưa?
Lan vui cười đáp:
-Mình mới đến thôi.
-Mình đến mời Thùy đi uống cà phê, đi dạo một vòng cho thoải mái nha.
Ừ! Đợi mình thay đồ nhé.
Sau đó Lan chở Thùy ra phố, Hai người vào quán cafe. Vừa uống cà phê vừa nói chuyện.
Lan bắt đầu câu chuyện:
-Thùy nè, công việc làm của Thùy có bận rộn lắm không?
-Cũng thường bị stress lắm. Nhưng mình cũng quen rồi.
-Thùy có gặp Hải thường xuyên không?
-Bọn mình vẫn gặp nhau thường xuyên.
-Thế à!
-Còn Lan có gì mới không?
-Mình vẫn bình thường.
-Thùy nè. Mình không biết có nên nói cho Thùy biết chuyện này không?
-Nếu Lan không muốn giữ bí mật thì cứ nói đi.
-Nhưng mình chỉ sợ Thùy buồn thôi.
– Không sao đâu. Lan cứ nói đi.
-Mẹ anh Hưng nói, năm tới Hưng về, tụi mình sẽ làm lễ đính hôn và có thể sẽ làm đám cưới luôn. Thùy đừng buồn Lan nhé. Cho mình xin lổi, đừng giận mình nhé Thùy. Nhưng Thùy nè! Mình yêu Hưng thật lòng đó Thùy ạ. Mình biết Thùy và Hưng là mối tình đầu. Nhưng Hưng cũng là mối tình đầu của mình. Mình biết Hưng yêu Thùy nhiều lắm, nhưng mẹ của Hưng không thích Thùy, Liệu sau này Thùy có được hạnh phúc không? Trong khi ấy Hải yêu Thùy nhiều như thế, sao Thùy không cho Hải cơ hội.
Nỗi buồn này chưa nguôi đi, thì nỗi buồn khác lại đến. Thùy vẫn ngồi thừ ra đó như người mất hồn. “Đám cưới” Hưng và Lan sẽ làm đám cưới với nhau ư! Hết thật rồi, hết hy vọng, hết đợi chờ, hết tất cả…
Những giọt nước mắt của Thùy đang rơi lăn dài trên đôi má, như những nỗi đau thầm kín không thể thốt ra bằng lời với Lan được. Cuối cùng chỉ là những giọt nước mắt đã nói ra được những nỗi đau ấy.
Lan đứng lên đến bên cạnh bạn an ủi bạn và Lan cảm thấy có lỗi với bạn nhiều. Nhưng biết làm sao hơn, làm sao có thể loại bỏ được tình yêu.
Lan gởi tin nhắn cho Hải và nói với Thùy:
-Thùy ạ! Hay là mình đợi khi nào Hưng trở về. Nếu Hưng bất chấp sự phản đối của mẹ, thì lúc ấy Hưng và Thùy sẽ đến với nhau. Còn nếu Hưng không dám làm điều đó thì Thùy hãy cố quên Hưng đi. Đừng như thế, Lan cũng thấy đau lòng lắm. Nếu Thùy cố quên được anh ấy thì Lan hứa, Lan sẽ đem đến hạnh phúc cho Hưng. Và chúng ta vẫn mãi mãi là những người bạn tốt với nhau Thùy nhé.
Vừa lúc ấy thì Hải cũng đang bước vào. Thùy đưa tay lau nước mắt.
Hải nhìn Thùy và hỏi:
-Em khóc à?
Thùy cố nở nụ cười:
– không có gì đâu, anh uống gì? Gọi đi.
Ba người chuyển sang những câu chuyện khác. và Hải đã mang lại một chút vui vẻ cho mọi người. Lan về trước, Hải chở Thùy đi chơi, nhưng Thùy thì không mấy hứng thú. Thùy muốn về nhà nghỉ ngơi. Thùy cố gạt đi những dòng suy nghĩ để giấc ngũ lại đến. Hy vọng ngày mai sẽ vơi bớt đi nỗi buồn đau.

***********************************
Hôm nay là ngày cưới của hai luật sư trẻ, Lương và Trinh. Đám cưới được tổ chúc tại một nhà hàng lớn ở Bergen, với gần 300 người khách.
Lan đến nhà hàng trước để giúp cô dâu nhiều việc. Còn Thùy làm cô dâu phụ và Hải làm chú rể phụ. Đám cưới diễn ra rất vui nhộn, nhất là đến tiết mục ca nhạc. Mọi người bắt buộc cô dâu và chù rể phải hát. Chú rể chọn bài hát “Lâu đài tình ái” Chú rể tay cầm micro cùng cô dâu đi giữa hàng trăm vị khách và bạn bè. Cố gắng rướn cao cổ để hát không bị đứt quãng giữa tiếng nhạc ồn ào, náo nhiệt.
Chú rể nhìn cô dâu mỉm cười và tiếp tục hát:
-Anh sẽ vì em làm thơ tình ái.
-Anh sẽ gom mây kết thành lâu đài.
-Đợi chờ một đêm trăng nào tới.
-Đợi chiều vàng hôn lên làn tóc.
-Đợi một lần không gian đổi mới.
-Đón hai đứa chúng ta mà thôi.
Mọi người vỗ tay khen ngợi: Hay qúa… Hay qúa…Cộng theo những tiếng huýt sáo của đám bạn trẻ thật vui nhộn.
Một số bạn bắt cô dâu và chú rể phải hôn nhau, và nghịch ngợm hơn nữa là mọi người bắt cô dâu phụ và rể phụ phải hôn nhau. Với những tiếng vỗ tay vồn vã và hối thúc, trong trường hợp đó bắt buộc Hải phải hôn nhẹ Thùy.
Không khí của buổi tiệc cưới diễn ra thật sự vui nhộn. Nhìn hạnh phúc của bạn mà Thùy cũng vơi bớt đi nỗi buồn phần nào. Nhìn thấy Thùy được vui vẻ, Hải rất vui. Lan cũng thế, cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Hải nhìn Thùy và thầm nghĩ: “Ước gì một ngày nào đó, chúng mình sẽ là cô dâu và chú rể thật sự”
*********************************

Một buổi chiều thứ bảy Hải gọi điện thoại cho Thùy:
-Khoảng một tiếng nữa anh đến chở em đến một nơi.
-Đi đâu vậy?
-Bí mật. Thôi anh cúp máy đây, hẹn gặp lại sau nhé.
Thùy vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng rồi Thùy phải cũng chuẩn bị trang điểm.
Đúng một tiếng đồng hồ, Hải lái xe đến đến đón Thùy.
Thùy thắc mắc:
-Anh chở em đi đâu thế?
Hải cười và nói:
-Rồi em sẽ biết thôi.
Hải đậu xe và nắm tay Thùy bước vào một nhà hàng sang trọng.
Hải có đặt bàn trước và nhờ các cô nhân viên nhà hàng chọn cho Hải một bàn gần khung cảnh sổ tình tứ, dể chịu, có tiếng nhạc êm dịu, những bản nhạc mà Thùy rất thích. Trên bàn có một bình hoa hồng và những ngọn nến lung linh trông rất đẹp. Âm nhạc du dương, tất cả tạo nên một buổi tối lãng mạn và tràn ngập hạnh phúc.
Thay vì món ăn khai vị, cô nhân viên mang ra cho Hải một cái dĩa lớn. Trên dĩa có vẽ hình trái tim và một đóa hoa hồng và có viết những dòng chữ cầu hôn như sau: “Will you marry me, darlig”
Hải đặt hộp nhẫn trên cái dĩa lớn đó. Hải từ từ mở hộp nhẫn ra và nói lời cầu hôn với Thùy:
“Em đồng ý làm vợ anh nhé, em yêu” Sau đó Hải cầm tay Thùy và đeo chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp đó vào ngón tay áp út của Thùy.
Trong sự ngỡ ngàng ấy, Thùy thật sự xúc động.Trái tim và con người thực tế của Thùy cũng phải “tan chảy” trước tình yêu và tất cả mọi điều mà Hải dành tặng cho Thùy. Không phải miễn cưỡng, mà Thùy nở nụ cười thật xinh và gật đầu:
-“Em đồng ý.”
*********************************************

Bầu trời hôm nay thật trong xanh, thời tiếc cũng dể chịu. Đường phố mọi người qua lại tấp nập, nói cười vui vẻ, bầu không khí thật là nhộn nhịp. Hưng đã trở về sau hai năm xa cách. Lan chở mẹ Hưng đến sân bay để đón Hưng. Chuyến bay từ New York đến Bergen đã hạ cánh khoảng 20 phút. Mẹ Hưng và Lan cũng như nhiều người khác đang dõi mắt vào bên trong chờ đợi người thân của mình. Trên tay Lan ôm bó hoa Hồng đỏ thắm, đôi mắt nhìn đăm đăm vào bên trong cánh cửa và chờ đợi bóng dáng của Hưng. Từ phía trên cánh cửa của sân bay có hàng chữ nước ngoài ấy. Hưng kéo chiếc va ly từ từ bước ra. Lan vội đi nhanh đến ôm Hưng. Lan rất vui mừng và hạnh phúc khi nhìn thấy Hưng trở lại, Lan đặt bó hoa hồng vào tay Hưng và nói:
-“Em tặng anh” Hưng nhìn bó hoa, mỉm cười và nói:
– Ồ! Hoa hồng đẹp qúa.
-Anh có biết nó biểu tượng gì không? Lan hỏi Hưng.
Hưng cười và hỏi:
-Biểu tượng gì cơ?
-Hoa hồng đỏ là biểu tượng xác định cho tình cảm lãng mạn, thể hiện tình yêu chân thật, mạnh mẽ, và bất chấp mọi chông gai.
-Vậy ư! Cảm ơn em.
Mẹ Hưng cũng vừa bước đến trước mặt Hưng, hai mẹ com ôm nhau mừng rỡ. Mẹ Hưng hỏi con đủ điều. Hưng nhìn mẹ nói cười vui vẻ.
Hai năm không gặp mẹ, Hưng cũng nhớ mẹ nhiều lắm. Nhưng Hưng vẫn không đồng ý cách cư xử của mẹ đối với Thùy. Nhưng vì sợ mẹ buồn nên Hưng không dám nói gì, mà đành phải im lặng. Mọi người lên xe và Lan chở hai mẹ con Hưng đến nhà hàng. Họ ngồi ở đây ăn uống và nói cười vui vẻ sau những ngày xa cách.
********************************

Thùy vừa đi làm về nhà lo phụ buổi cơm chiều cùng mẹ, có tếng chuông reng, Thùy ra mở cửa. Thật ngỡ ngàng Hưng đang đứng trước mặt Thùy mà Thùy cứ ngỡ trong giấc mơ, Thùy chớp mắt mấy lần xem có phải là sự thật không, thì Hưng lên tiếng:
-Chào Thùy, em khỏe không?
-Ủa! Anh Hưng về hồi nào vậy?
-Anh về ngày hôm qua.
-Anh vô nhà đi.
Hưng vào nhà chào bố mẹ của Thùy và xin phép cho Thùy được đi chơi cùng Hưng. Nhưng bố của Thùy không đồng ý, vừa lúc ấy mẹ của Thùy nói:
-Thôi mình để cho con nó đi chơi với cháu Hưng đi, cũng lâu rồi chắc chúng nó cũng có chuyện muốn nói với nhau. Mình đồng ý nhé?
-Thôi được tôi đồng ý. Bố của Thùy quay sang bên Thùy và nói:
-Bố đồng ý, nhưng con phải nhớ về sớm đấy.
-Vâng ạ! Con cảm ơn bố.
Thùy vội vã lên lầu thay quần áo, đến khi Thùy bước xuống phòng khách thì Hưng đứng lên cảm ơn bố mẹ của Thùy và cùng Thùy bước ra xe.
Hưng hỏi Thùy:
-Em muốn đi đâu?
-Đi đâu cũng được, tùy anh.
-Hay là mình đi ăn sushi nhé? Em thích không?
Thùy trả lời:
-Cũng được.
Vào nhà hàng ăn uống xong, sau đó Hưng và Thùy đi tản bộ và tiếp tục nói chuyện với nhau.
Hưng nhìn Thùy và hỏi:
-Thùy à, thời gian qua em có nhớ đến anh không? Thùy chợt buồn và nói:
-Không lúc nào mà em có thể quên được anh. Còn anh?
-Anh à, anh nhớ em nhiều lắm. Cảm giác nhớ một người rất khó chịu, chắc em cũng hiểu cảm giác đó. Anh vùi đầu vào việc học, cố quên đi những gì thuộc về em. Nhưng hình bóng của em lại hiện ra. lúc đó anh cứ ngồi ngẩn người ra, anh ngồi ngơ ngác, bình lặng và cảm thấy nhớ em ray rứt…Nhưng anh có thể làm được gì hơn, anh chỉ ước mơ có em bên cạnh. Anh vẫn mãi mãi yêu em Thùy ạ. Em có hiểu cho anh không?
-Anh Hưng à! Em và Hải đã hứa hôn rồi. Vậy em xin anh hãy để qúa khứ được chôn vùi, xin để cho em được yên. Dù còn yêu anh, em rất yêu anh. Nhưng đã không đến được với nhau thì hãy quên em đi. Cứ cho em là cơn gió lạ thoáng qua đời anh. Hãy để em biến mất như bọt biển…Giờ đây điều duy nhất em mong muốn là sẽ quên được anh. Mặc cho những kỷ niệm, hình ảnh anh vẫn còn đó. Những giọt nước mắt, những vết đau mãi không liền sẹo nơi trái tim em.
Em mong rằng anh sớm tìm hạnh phúc với Lan, như vậy em sẽ yên tâm hơn và sẽ giúp em quên được anh. Và em cũng xin anh đừng quay đầu lại, vì em sợ em không đủ sức chối từ.

Hải đến nhà Thùy nhưng không có Thùy ở nhà. Hải hỏi em gái Thùy:
-Chị Thùy chưa về nhà hả bé Tâm?
-Dạ không, chị Thùy về nhà rồi. Chị Thùy đi chơi với anh Hưng rồi.
Hải sửng sốt:
-Thật không? Hai người đi đâu em biết không?
-Dạ, em không biết đâu ạ.
Hải nôn nóng và gọi điện thoại cho Thùy, nhưng Thùy lại tắt điện thoại. Hải điện thoại cho Lan và hai người đi tìm Hưng và Thùy.
Cuối cùng thì Hải và Lan cũng thấy Hưng và Thùy đang đi tản bộ trong công viên. Bất chợt Hưng nắm tay Thùy, Thùy rụt rè tránh né:
-Đừng như thế Hưng ạ. Chúng ta bây giờ hãy cố quên nhau đi là tốt hơn, rồi đây anh sẽ cưới vợ và em sẽ có chồng, chúng ta nên có khoảng cách đi anh ạ.
-Không được. Vừa nói Hưng vừa chụp được cánh tay của Thùy và nắm chặt, cho dù Thùy cố rút tay lại nhưng cũng không thể nào buông khỏi tay Hưng được. Hưng nói tiếp:
-Tại sao chúng ta yêu nhau mà không có quyền sống gần nhau.
Trong lúc ấy Hải vừa bước đến và nói:
-Buông tay cô ấy ra.
-Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi, anh không nghĩ là mình đang mất lịch sự với vợ của người khác à? Hải nắm tay Thùy:
– Chúng ta đi thôi.
Hưng quay lại và nói:
-Khoan đã. Hưng nhìn vào mắt Thùy và hỏi:
-Tôi muốn biết ai là người trong trái tim em?
Thùy đứng lặng yên, đôi mắt rưng rưng lệ. Hải bước đến gần Hưng và nói:
-Tại sao anh muốn biết điều đó?
Hưng trả lời thẳng thắng:
-Vì tôi yêu cô ấy.
Thùy đứng nhìn Hưng và Hải mà cảm thấy lòng đau nhói.
Hải giận dữ:
-Anh nói sao? Nói lại xem nào.
Thùy lo sợ nói:
-Hải à! Thôi đi mà.
Hưng vẫn thản nhiên nói:
-Anh không muốn nghe câu trả lời sao? Anh có biết người Thùy yêu là ai không?
Thùy xen vào:
-Thôi đi anh Hưng. Thùy quay sang phía Hải và nói:
Chúng ta đi thôi Hải.
Nhưng không có ai để ý đến lời nói của Thùy cả. Hai người vẫn cau có với nhau. Hải tức giận nói:
-Từ nay anh đừng đến gần Thùy nữa. Tôi không cho phép anh điều đó. Nói xong Hải đẩy Hưng ra và nắm tay Thùy kéo đi.
Thùy ngoảnh đầu lại nhìn Hưng với đôi mắt long lanh những giọt lệ và đôi chân bước theo Hải. Hưng vẫn đứng yên nhìn Hải nắm tay Thùy kéo đi, mà nghe lòng mình tan nát…Hưng thầm nghĩ:
“Có lẽ tôi đã mất em thật rồi, bây giờ em không là của tôi nữa. Có lẽ là duyên phận, mình có duyên nhưng không có phận, và tôi phải học cách chấp nhận. Chấp nhận một sự thật phủ phàng…Em không thuộc về tôi nữa, muốn quên em nhưng không thể được. Em đã cướp mất trái tim tôi thật rồi, để giờ đây tôi lại hững hờ với những người con gái khác, và cả Lan nữa. Hiện tại không ai có thể thay thế em trong trái tim tôi được.”
Hưng vẫn đứng yên một mình với những dòng suy nghĩ và nỗi buồn tê tái.
Lan đã đứng phiá sau trụ điện rất lâu. Lan đã nghe và biết hết mọi chuyện, Lan cảm thấy đau lòng lắm. Thật sự Hưng vẫn còn yêu Thùy tha thiết. Biết làm sao đây để an ủi anh ấy, mình có thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh ấy được không? Lan suy nghĩ.
Lan không muốn Hưng biết rằng mình đã có mặt ở đây, nhưng nhìn thấy Hưng đau khổ như thế, Lan không sao cầm lòng được. Cô bước đến sau lưng Hưng, hai tay ôm choàng hai bên hông của Hưng.
Hưng quay lại và hỏi:
-Em đến đây lúc nào?
-Em đến cùng lúc với Hải. Em đã nghe hết mọi chuyện, bây giờ em đã hiểu tại sao anh nói với mẹ của anh rằng anh chưa muốn cưới vợ.
Hưng! Sao anh có thể làm như thế với em? Anh nói rằng: “Anh yêu Thùy”
Nghe thật vô lý, em nghĩ chắc anh đang lầm rồi. Trong mắt của Thùy bây giờ chỉ có Hải mà thôi, không phải là anh đâu. Họ đã hứa hôn rồi, anh biết điều đó mà.
-Lan à! Anh…Hưng ngập ngừng, và Lan tiếp tục nói:
-Em không còn ý nghĩa với anh nữa sao? Tại sao anh phải làm như vậy? Thật sự trong mắt anh không có em phải không?
Hưng cau mày và trả lời:
-Trái tim anh mách bảo anh như vậy, nhanh hơn cả chính anh kịp phản ứng.
Lan đau đớn nói:
-Thôi, em không muốn nghe điều đó.
Hưng thành thật nói tiếp:
-Anh cũng không biết rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu. Nhưng anh chắc chắn một điều rằng, một khi đã lỡ yêu ai đó, thì không thể quay đầu lại được.
Lan khóc và thét lên:
-Thôi đi, em không muốn nghe nữa.
-Chúng ta sẽ nói chuyện sau, em đi đây.
Lan vừa bước đi thì Hưng gọi lại:
-Lan à! Chúng ta chia tay đi thôi.
Trái tim Lan đau buốt lên từng cơn và gương mặt Lan đầy nước mắt. Lan chạy đi và lên xe ngồi khóc nức nở một mình.
*****************************************

Đôi mắt Lan mơ màng và hồn lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Lan nhớ lại những kỷ niệm khi còn là sinh viên năm thứ nhất. Lúc ấy là mùa đông, ở lớp có party. Khi ra về trời se lạnh, Lan bỏ tay vào túi áo khoác và đôi vai co lại vì lạnh. Hưng đi bên cạnh Lan và hỏi:
-Lan có lạnh không?
Lan gật đầu. Hưng đã đưa tay nắm lấy tay Lan, chuyền hơi ấm cho Lan.
Hai người đi bên nhau trong tiết trời se lạnh của mùa đông ở Bergen.
Thỉnh thoảng Hưng siết chặt tay Lan, vừa đi vừa trò chuyện.
Từ giây phút đó, Lan biết Hưng là một nữa mà Lan đang kiếm tìm.
Thời gian cứ trôi qua… Hằng ngày Hưng và Lan vẫn gặp nhau ở lớp học.
Thăm hỏi nhau, quan tâm nhau, và chứa đựng một tình cảm đang hình thành.
Lan biết trái tim của mình đã thuộc về Hưng, Lan mong muốn lắm lời yêu thương của Hưng.
Một hôm Hưng mời Lan đi uống cà phê, vào trong quán cafe, có những đôi tình nhân đang ngồi bên nhau. Lan trông thấy một cô gái đang tựa đầu vào vai của chàng trai. Lan đang ngồi bên Hưng mà trái tim mình như loạn nhịp, và ngượng ngùng bên Hưng. Lan không nói chuyện nhiều như mọi khi.
Có lẽ Hưng đã bắt gặp đôi mắt thương yêu ấy của Lan, bất chợt Hưng ôm Lan vào lòng và hôn nhẹ lên mái tóc của Lan. Lan cảm thấy hạnh phúc và mơ đến tình yêu.
Tuy Hưng chưa nói yêu Lan, nhưng lúc nào Hưng cũng đối xử tốt với Lan, chiều chuộng và lo lắng cho Lan.
Mỗi khi thời tiết lạnh, Hưng lại gởi tin nhắn cho Lan “Em phải mặc áo cho đủ ấm.” Lan xúc động và yêu Hưng nhiều hơn nữa. Vì thế Lan vẫn hy vọng, sẽ có một ngày Hưng hiểu rỏ tình cảm của Lan, và hơn nữa mẹ của Hưng đã chọn Lan làm con dâu, đó là niềm hy vọng chính đáng của Lan.
Vậy mà giờ đây tất cả không còn là gì nữa, mọi thứ đã qúa xa khỏi tầm tay, khi Lan nghe Hưng nói “Ta chia tay đi thôi.” Lan thấy tim mình như rạn nứt, đau buốt lên từng cơn. Bây giờ Lan chợt hiểu, sự hy vọng của mình chỉ là ảo tưởng…
Chợt Lan đứng lên đi lấy ra một chai rượu, rót đầy ly và uống cạn ly rượu thứ nhất. Lan lại rót thêm ly nữa, Lan nâng niu ly rượu và nói:
-Hưng ơi! Em hư rồi đó anh biết không?
-Biết cầm ly rượu biết hơi men.
Rồi lan nhắm mắt uống cạn ly rượu thứ hai. Chợt Lan nhếch môi cười nhạt mà cảm thấy lòng đau nhói. Để rồi những giọt lệ lăn dài trên đôi má và ướt đẫm cả đôi bờ mi.
******************************************
Thùy vẫn còn giận Hải, vì cách cư xử của Hải đối với Hưng ngày hôm ấy.
Khi Hải nắm tay Thùy kéo đi. Thùy bắt gặp ánh mắt đau đớn của Hưng,
Thùy cảm thấy thương Hưng qúa, Thùy vẫn còn yêu Hưng.
Gía mà mẹ Hưng không ngăn cản thì có lẽ giờ này Thùy và Hưng chắc sẽ hạnh phúc lắm. Nhìn Hưng đau khổ mà lòng Thùy tan nát. Hằng đêm Thùy đã khóc hết nước mắt vì Hưng. Thùy nghĩ mình cũng đâu có lỗi gì, mà tại sao mẹ của Hưng lại không thích mình. làm cho bố mẹ của Thùy cũng tự ái và ngăn cản không cho phép Thùy yêu Hưng. Giờ đây cả hai bên bố mẹ đều muốn Hải và Thùy làm đám cưới sớm. Nhưng họ đâu biết rằng Thùy cũng chẳng chuẩn bị để bước vào cuộc đời làm vợ và làm mẹ.
Thùy vẫn mong muốn thời gian kéo dài ra. Một ngày nào đó biết đâu Thùy và Hưng sẽ mãi mãi ở bên nhau. Nhưng rồi Thùy tự nhủ. Suy nghĩ chỉ là suy nghĩ thôi, chứ làm sao có thể điều đó biến thành hiện thực được. Khi mà người lớn đã áp đặt cho con cái những gì mà họ muốn.
Vẫn biết rằng ở thế kỷ 21 của thời hiện đại, tuy nhiên những người con có hiếu vẫn phải tôn trọng và nghe lời bố mẹ. Hưng và Thùy là những người con như thế ấy. Thôi thì mình hãy cố quên nhau đi anh nhé. Mỗi người sẽ bước vào cuộc sống mới của riêng mình, và sẽ cố gắng kiếm tìm hạnh phúc ở đó.
Mãi suy nghĩ về Hưng mà Thùy cũng quên đi rằng mình đang ngồi bên Hải trong lúc này. Còn Hải đang nhìn gương mặt kém vui của người vợ chưa cưới mà thấy lo lắng. Hải nắm tay Thùy và nói:
-Thôi đừng giận anh nữa mà. Anh xin lỗi em, được chưa?
Sao em không nghĩ cho anh, khi mà Hưng nắm tay em, anh cũng buồn lắm chứ.
Anh biết em chưa quên được Hưng, nhưng thời gian rồi em sẽ quên được Hưng. Anh hứa sẽ làm cho em được vui và hạnh phúc.
-Thôi đi, em không muốn nhắc đến chuyện đó nữa. Hãy để cho mọi thứ đi vào qúa khứ đi Hải ạ. Em muốn bước thẳng đến phía trước và sống với hiện tại những gì mình đang có. Thùy hỏi Hải:
-Anh muốn em vui không?
-Sao em hỏi vậy. Cứ mỗi lần nhìn thấy em buồn là anh lo lắng lắm, em biết không?
-Vậy thì anh đừng nhắc đến chuyện cũ nữa nhé.
-Anh biết rồi, anh sẽ không làm em buồn nữa đâu.
rồi Hải giơ cánh tay lên và nói tiếp:
-Anh hứa.
Thùy ngại ngùng liếc nhìn những người khách đang ngồi ăn ở bàn gần bên cạnh.
Thùy cười và nói:
-Thôi được rồi, mình ăn xong đi rồi về anh nhé.
Hải nhìn Thùy âu yếm:
-Tuân lệnh vợ chưa cưới của anh.
Cả hai người cùng cười vui vẻ, dường như họ đã gác qua mọi chuyện ưu phiền.

********************************************
Cơn mưa mùa đông xối xả mù trời, đến nhanh và cũng đi vội. Cơn mưa kéo dài vài giờ đồng hồ, rồi ông trời cũng lặng lẽ kéo mưa đi. Để lại những giọt nước mưa lăn dài qua ô cửa kính, làm mờ mờ đi khung cửa sổ. Hưng ngồi trên giường xếp quần áo vào va ly, chuẩn bị đồ đạt sẵn cho chuyến bay tối nay đến Oslo. Hưng nhận việc làm ở đó.
Sắp xa nơi thành phố thân yêu này, bỗng dưng Hưng cảm thấy tiếc nối…
Ở Bergen mưa nhiều và buồn, nhưng cũng khiến cho con người ta cảm thấy dể chịu, vì ở đây là thành phố thanh bình và yên ả.
Nơi mà biết bao nhiêu những kỷ niệm đẹp và những vui buồn của mối tình đầu. Giờ đây Hưng sắp ra đi, bỏ lại sau lưng tất cả những kỷ niệm vui buồn ấy.
Mối tình đầu dang dở, buồn thật đấy, đau lòng thật đấy. Nhưng lúc nào Hưng cũng vẫn giữ gương mặt lạnh lùng và nhìn đời bằng ánh mắt kiên định. Dù trong lòng tan nát mỗi khi nhớ đến Thùy. Người con gái có gương mặt đẹp tuyệt vời ấy đã làm tan nát trái tim của Hưng.
Có lẽ sự ra đi sẽ làm cho Hưng dể chịu hơn. Hưng cần phải tỉnh táo và bình thản. Hưng cần phải sống tốt, và cuộc sống mới lạ đang chờ ở phía trước.
Tiếng chuông cửa “reng” Hưng đi ra mở cửa.
-Chào Lan.
-Chào anh.
-Hôm nay Lan không đi làm à?
-Em có đi làm, em xin về sớm, Trinh có điện thoại cho em và các bạn. Trinh nói cho bọn em biết rằng tối nay anh đi Oslo.
-Thế à. Lan vào nhà đi.
Lan bước vô nhà nhìn lên lầu và hỏi Hưng:
-Bác có ở nhà không anh?
-Mẹ anh đi Mỹ thăm bà ngoại anh rồi.
-Vậy à, bao lâu bác về?
-Có lẽ khoảng một tháng.
-Lan uống gì? Anh đi lấy.
-Không cần đâu anh.
Lan bước đến gần Hưng, cử chỉ dịu dàng, Lan nhè nhẹ đặt đôi bàn tay của mình lên đôi vai của Hưng và nói:
-Anh đừng đi, ở lại đây làm việc cùng với em anh nhé.
-Lan à, anh đã quyết định rồi. Anh đã ký hợp đồng rồi.
Lan im lặng một lúc rồi nói:
-Hưng ạ! Em quên đi lòng tự trọng của người con gái mà nói với anh rằng:
“Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm.”
Cứ ngỡ Hưng sẽ ôm Lan vào lòng và đón nhận tình cảm chân thành ấy. Nhưng không, Hưng đưa tay nhẹ nhàng gở đôi tay của Lan ra và nói:
-Anh cảm ơn tình cảm Lan dành cho anh. Nhưng Lan ạ, tình yêu không thể nào miễn cưỡng được đâu em. Anh sợ anh sẽ làm cho em buồn và đau khổ hơn, vì thật sự trong mắt của anh chưa thể hướng về em như một người yêu thật sự.
Anh xin lỗi. Hãy quên anh đi Lan ạ.
Trái tim của Lan như bị kim châm vào, như bị bàn tay ai bóp nghẹt.
Lan cố nén nổi đau và nói:
-Tại sao anh cứ làm khổ mình hoài vậy?
-Thùy sắp có chồng rồi, anh cũng phải quên đi và nghĩ đến tương lai của mình nữa chứ. Anh có biết là em đau lòng như thế nào không?
Lan nghẹn ngào và gục đầu xuống bàn khóc nức nở như mưa tuôn. Những giọt nước mắt của Lan đã làm xao xuyến tâm hồn của Hưng. Hưng đến gần ôm Lan vào lòng và vỗ về:
-Đừng khóc nữa, khi nào trở lại Begen anh sẽ đến thăm em. Hãy cố gắng sống tốt và vui vẻ lên em nhé. Hưng đưa tay lau nước mắt cho lan và nói tiếp:
-Thôi em về đi, anh còn chuẩn bị thêm ít đồ dùng nữa rồi ra sân bay cho kịp giờ. Đừng tiễn anh, mình gặp nhau ở đây được rồi em ạ.
-Không, em chở anh đến sân bay.
-Lương và Trinh sẽ đến đây chở anh.
-Vậy à! Thôi em về đây, em sẽ gặp lại anh ở sân bay.
Lan bước ra về, Hưng nhìn theo Lan và bất chợt Hưng thấy thương thương Lan. Hưng thầm nghĩ ” phải chi mình có thể yêu Lan được nhỉ, để cô ấy hết đau khổ vì mình.”
Nhưng hơn lúc nào hết, ở giây phút này đây Hưng lại chợt nhớ đến Thùy vô cùng, nhớ ray rứt…Hưng ngồi ngây người ra như mọi lần trên chiếc ghế quen thuộc. Hưng thầm nghĩ: “Có lẽ anh không xứng đáng với em đâu Thùy ạ. Anh mong rằng em quên được anh và sống hạnh phúc bên chồng. Vì anh yêu em nhưng anh chưa có trách nhiệm với em, chưa biết bảo vệ được em, để em phải buồn và khóc nhiều. Anh xin lỗi em, muốn xin lỗi em ngàn lần. Anh ngu ngốc qúa, tại sao anh không dám giải thích với mẹ. Anh sợ mẹ buồn, để rồi giờ đây em sắp lấy chồng, và anh sẽ mất em mãi mãi. Cũng tại anh, anh không biết bảo vệ em. Anh yêu em mà không mang lại hạnh phúc cho em. Bây giờ anh đang tự trách mình.
Nghe tiếng xe ở phía trước nhà, Hưng biết là Lương và Trinh đến. Hưng vội vàng lấy thêm vài thứ cần dùng bỏ vào va ly. Hưng tắt điện và kéo va ly ra ngoài.
Bên ngoài các bạn đã đến đông đủ: Lương, Trinh, có cả Lan, Hải và Thùy. Tất cả cùng lái xe đến để tiễn Hưng. Lương bước xuống xe phụ Hưng xách va ly bỏ vào xe, và đoàn xe chuyển bánh đến sân bay.
Gìơ phút chia tay đã cận kề, mọi người bối rối nhìn Hưng với mỗi tâm trạng khác nhau. Lương vỗ vai Hưng:
-Thôi chúc Hưng mạnh khỏe và luôn luôn gặp nhiều may mắn, nhớ liên lạc với bọn mình thường xuyên nhé.
Hưng vui cười nói: –
Cảm ơn Lương. Khi nào hai bạn có tin vui cháu bé, nhớ báo cho mình biết tin vui.
-Dĩ nhiên rồi, mình sẽ báo tin cho Hưng biết trước tiên đó. Mọi người cùng nhau cười vui vẻ.
Trinh nhìn Hưng mỉm cười và nói:
-Anh Hưng cũng nhớ mau mau cho bọn mình biết tin vui nhé. Hưng mĩm cười và quay sang nói chuyện cùng Hải:
-Mình chúc Hải và Thùy luôn hạnh phúc. Nhớ đừng làm cho cô ấy buồn.
Hải xúc động. Bắt tay Hưng và nói:
-Cho mình xin lỗi chuyện hôm ấy.
-Yên tâm đi, mình không giận Hải đâu.
-Mình chúc Hưng luôn gặp nhiều may mắn nhé.
-Cảm ơn Hải.
Lan đứng im lặng cố kìm lòng và nén cảm xúc. Bình thản nhìn Hưng cho đến khi Hưng quay sang và nói:
-Lan à, em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Lan gật đầu:
-Anh cũng thế, chúc anh may mắn và nhớ điện thoại cho em.
– Ừ! Anh nhớ.
Thùy vẫn đứng yên, đôi mắt mơ màng nhìn mông lung đâu đó không xác định rõ. Hưng liếc mắt nhìn Thùy và thầm nghĩ:
“Tôi đang đứng gần bên em nhưng mà chúng ta lại cách xa nhau vời vợi.” Thoáng buồn và đau, nhưng Hưng vẫn bước đến bên Thùy, Hưng mĩm cười và nói:
-Chúc em và Hải luôn hạnh phúc nhé. Nhớ sống cho thật tốt. Đừng buồn và suy nghĩ nhiều. Hãy ngũ sớm, đừng nên thức khuya. Và cuối cùng anh muốn xin lỗi em thật nhiều.
Bấy nhiêu lời nói đó thôi. Nhưng sao Thùy muốn bỏ rơi đi tất cả. muốn đi theo tiếng gọi của trái tim. muốn dẫm bừa lên mọi thứ. Nhưng sao đôi chân vẫn đứng yên, và miệng cũng không thể thốt nên lời. Cho đến khi đôi mắt cay cay và đôi môi nếm được vị mặn của nước mắt, lúc ấy Thùy mới biết rằng mình đã khóc…
Hưng biết mình không thể lưu luyến được nữa:
– Thôi, tạm biệt các bạn, mình đi đây. Hưng kéo chiếc va ly bước vào bên trong.
Ngoaì trời cơn mưa đã tạnh hẳn. Nhưng ngay lúc này đây cũng có một cơn mưa của đời thật. Một cơn mưa tràn ngập trong lòng Hưng dù không có một hạt nước nhỏ nào. Nhưng khiến tâm hồn của Hưng thấm đẫm vị chênh chao, khi mà Hưng đã biết chắc rằng người mình yêu thương đã thuộc về một người khác.
Mọi người nhìn theo Hưng cho đến khi bóng dáng của Hưng khuất hẳn.
Họ chào tạm biệt nhau ra về. Lan buớc vội một mình ra xe trước.
Một cảm giác mất mác, trống vắng và cô đơn chi lạ. Thế Lan mới biết khi mình tưởng chừng như đang hạnh phúc nhất, thì ở phía sau cái hạnh phúc ấy chính là nổi đau, và phía sau nụ cười của mình còn có cả nước mắt.
Lại thêm một lần nữa và không biết sẽ bao nhiêu lần kế tiếp Lan rơi nước mắt vì Hưng đây? Ngồi một mình trên xe Lan cũng đã khóc, khóc thật nhiều…
Trinh nhìn thấy đôi mắt của Thùy đỏ hoe, Trinh nắm tay Lương và hai người lẳng lặng bước đi ra bãi đậu xe.
Trinh nói: -Trong chuyện tình yêu của các bạn, sao em thấy buồn qúa anh ạ.
-Ừ! Anh cũng thế. Anh mong rằng thời gian sẽ giúp các bạn quên bớt đi nổi buồn.
Hải và Thùy cũng đang đi ở phía sau Lương và Trinh. Thùy thầm nghĩ:
“Hưng ạ! Chúc anh luôn được may mắn tiếp bước về tương lai. Còn em, em xin được cất giữ hình ảnh của anh nơi một góc của trái tim em. Và em sẽ sống tốt với chồng và con em sau này.”
nghĩ đến đây, đôi mi của Thùy lại tiếp tục rơi lệ. Hải nhìn thấy điều đó, Hải đưa tay đẩy nhẹ đầu của Thùy tựa lên bờ vai của mình, và tự nhủ:
“Hãy để yên cho cô ấy khóc.” Và Hải tiếp tục dìu Thùy bước đi.
Bất chợt Hải đưa chân đá một cục tuyết ở phía trước mặt. Cục tuyết vở ra và hòa tan dần trong những vũng nước còn đọng lại gần bên cạnh.

The end

Tran Minh Hồng sitt bilde.

Leave a comment