TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH CỜ GẶP NHAU

 Những giọt nắng vàng yếu ớt của mùa thu Oslo, với không khí mát lạnh. Một cô gái ngồi trên vỉa hè và đang rơi dòng nước mắt trên đôi má của cô ta. Cô đã đi từ một đoạn đường dài trong lòng phố của thủ đô Oslo, trong bối cảnh nhiều người qua lại đi bộ trên đường phố. Cô suy nghĩ: “Họ không giống như mình. Kia là những gương mặt vô tư của những người đầy hạnh phúc, những gương mặt vui tươi, những đôi mắt sáng và tính năng vui vẻ. Những giọng nói vui, những nụ cười xinh tươi của những người bạn, người thân cùng nhau đi trên đường phố. Cũng có những gương mặt nhăn nhó của những người khác, nhưng không ai trong số họ giống như mình.” Ý nghĩ này đã vượt qua từ bên này sang bên kia trong bộ não của cô gái, làm cho cái đầu của cô như sắp nổ tung ra.
Không có ai trong số họ giống như mình; trái tim cô đau nhói trong lòng ngực, cô đã bị tổn thương, chua xót, bất ngờ cô đã bị một nỗi đau bao la…
Cô đã đi bộ trên vỉa hè trong lòng phố Oslo, cô đã gặp nhiều người đàn ông, phụ nữ, bằng cách nhìn của cô, cô có cảm nhận không ai giống như mình. Ngồi trên vỉa hè với không khí mát lạnh, cô ngồi khoanh tay lại và đang suy nghĩ… Bất chợt một giọng nói bên cạnh cô:
-Bạn có thể chia sẽ một nụ cười, hay một vài từ ngữ được không? Một chàng trai đang đứng nhìn chăm chăm vào mắt của cô và nói.
Cô gái thở dài chán nản:
-Chia sẽ ư! Tôi không có gì để nói, để chia sẽ, và thật sự tôi cũng không có đủ một  nụ cười để tặng anh.
Nhìn mông lung trên bầu trời xa xa cô gái nói tiếp:
-Chia sẽ những gì? Tôi giữ lấy tất cả mọi thứ ngay cả những gì tôi không muốn, những gì tôi sẽ thoát khỏi. Nhưng sao tôi vẫn giữ mọi thứ bên trong của chính mình và mọi thứ được duy trì chặt chẻ ở đó.
Chàng trai nói:
-Người ta có thể giả vờ nở trên môi một nụ cười, hoặc tạo ra một cái ôm thân thiện vui vẻ nhưng bên trong là một tiếng thở dài.
Cô gái nhìn chàng trai một lát rồi cúi xuống, cô nói:
-Phải, một tiếng thở dài rách nát bên trong, đó là cụm từ chính xác dành cho tôi.
Chàng trai cảm thấy tim mình ray rức, bất chợt anh ta cảm thông cho một người xa lạ mới nhìn thấy lần đầu tiên. Chàng trai nói:
-Cô có thể để ý đến bản thân mình một chút, có thể tiếp cận với người khác, cô hãy nhận ra và chiêm ngưỡng những gì đang có từ bên trong của chính mình, cô có thể làm được như vậy mà.
Cô gái thốt lên 3 tiếng: “Tôi cô đơn”. Cô cúi mặt buồn bã và nói tiếp:
-Tôi muốn chết, nhưng tại sao tôi lại không chết, tôi đã đau khổ như thế nào, nhưng tôi không thể nói ra được những đau khổ của tôi cho người khác hiểu. Vì tôi không có một ai để tâm sự, và đó là nỗi cô đơn của tôi.
Những lời nói của cô gái như chạm vào trái tim của chàng trai, anh ta cảm thấy tim mình rung động, xót thương, muốn chia sẽ nỗi đau của cô gái và cũng bắt đầu thích cô từ đó.
Chàng trai cúi xuống nhìn vào đôi mắt của cô gái và nói:
-Tôi mời cô đi uống cà phê cho thư giản được không?
Suy nghĩ giây lát, cô gái đứng lên và theo chàng trai vào quán café gần đó. Tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng, khung cảnh lãng mạn, trữ tình, ấm áp, len lỏi vào tâm hồn khiến cô ta cảm thấy dể chịu.
Chàng trai đặt nhẹ tách cà phê trên bàn và mời cô gái dùng. Cô gái nở nụ cười tươi trên gương mặt với ánh mắt nhìn chàng trai bằng một cái nhìn thân thiện, ấm áp. Và họ đã yêu nhau từ đó.
images-5






Leave a comment