TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GỈA MINH HỒNG

TÌNH YÊU ẢO

  Ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, Thu kiên nhẫn đợi chờ cuộc gặp mặt của chàng trai tên Đạt mà Thu đã quen biết được trên mạng.
Ba tháng qua Thu trao đổi sự riêng tư và kể hết những ước mơ của mình cho một người xa lạ.
Một khoảnh khắc của sự buồn bã đã khiến Thu tìm đến một trang web và gặp Đạt. Nói chuyện với một người mà mình không quen biết là một điều tối kỵ với Thu, nhưng sự tò mò đã lôi cuốn Thu vào cuộc phiêu lưu này.
Qua những lần nói chuyện, Thu cảm nhận Đạt là người sâu sắc, anh ta  đã mang đến cho Thu sự cởi mở tâm hồn, có lẽ anh là người duy nhất mà Thu muốn trao đổi tâm sự, và Thu đã bước ra khỏi cuộc sống bé nhỏ của mình.
Với giọng điệu thân mật và trầm ấm của Đạt qua điện thoại đã khiến Thu khát khao mong muốn được gặp mặt và gần gũi anh ta.
Một đêm Thu hỏi Đạt:
“Chúng ta có thể gặp mặt nhau được không?”
Đạt nói:
“ Nếu em được nhìn thấy anh trong thế giới thật, có lẽ em sẽ thất vọng về anh, em có hối hận không?”
Một chút bối rối sau đó lấy lại bình tĩnh Thu trả lời cương quyết: “Em vẫn muốn gặp anh.”
Ngày hôm nay ngồi trên băng ghế này dưới sự chờ đợi anh ta, Thu  mang trong mình một tâm trạng muốn chạy trốn. Nhưng cảm giác nhớ nhung về lời nói, những câu văn ngọt ngào, sâu sắc mà anh ta đã viết cho Thu là sức mạnh giữ Thu ngồi lại nơi chiếc ghế này để chờ đợi anh…
-Xin lỗi, anh đã để cho em phải chờ đợi lâu.
Một giọng nói ấm áp quen thuộc mà Thu đã yêu thương rất nhiều khiến Thu quay lại, Đạt đang đứng phía sau lưng cô.
Họ nhìn nhau…Nhìn nhau mà không thể thốt nên lời, họ im lặng nhìn nhau để khám phá trên gương mặt của nhau.
Trong đôi mắt của Thu, Đạt là một anh chàng cao to, thân hình cân đối, có đôi lông mày đậm, nước da ngăm, khỏe khoắn, gương mặt đẹp trai, dể cảm tình.
Trong đôi mắt của Đạt, Thu là một cô gái xinh đẹp và hiền lành, gương mặt đầy đặn, đôi mắt đen tròn, mũi cao, làng da trắng mịn màn, đôi môi xinh xắn, thân hình nở nang và cân đối.
Nhìn nhau một lúc, Đạt nắm tay Thu và nói:
-Hãy theo anh.
Thu lẵng lặng bước theo người đàn ông xa lạ này…
Họ băng qua một con đường rồi dừng lại trước cửa của một tòa nhà sang trọng. Đạt mở cửa và nắm tay Thu bước vào nhà, vẫn không có một từ ngữ nào đến để phá vở sự im lặng của họ. Đạt đóng cửa lại bước đến gần Thu và hôn xối xả vào người cô. Đôi mắt Thu long lanh ánh lên nhìn Đạt như đã khao khát từ lâu. Bàn tay Đạt chạm vào người cô, cảm giác của cơ thể chạm vào nhau. Thu hầu như chìm ngập trong men say tình ái với Đạt.
Cô mơ ước mình là người đàn bà duy nhất trong đời của Đạt, cô đã dành trọn vẹn tình yêu cho anh, dù chưa biết rỏ về anh.
Sau ngày hôm đó họ vẫn lên mạng nói chuyện với nhau, vẫn liên lạc điện thoại cho nhau.
Cho đến khi Thu hỏi Đạt:
“Em muốn gặp anh trở lại.”
Đạt không cho cuộc hẹn mà nói rằng:
“Anh sẽ trả lời em sau.”
Kết thúc cuộc nói chuyện với Thu, bỗng dưng Đạt cảm thấy xót xa…
Một chút nghẹn ngào, rồi từ khóe mắt Đạt lăn dài những giọt lệ…
Thu đã dâng hiến tất cả cho anh. Anh yêu cô thật lòng nhưng tình yêu đó đến qúa muộn màng. Đạt không thể bỏ vợ con để yêu Thu.
Thu đã mang đến cho anh cảm giác yêu thương tuyệt vời, nhưng đối với Đạt vợ con anh là trên hết. Đạt gởi tin  nhắn cho Thu:
“Em! Anh xin lỗi, xin lỗi em về tất cả. Hãy sống tốt và quên anh đi, hãy đến với hạnh phúc đang chờ đợi em ở phía trước. Giờ thì anh chẳng thực hiện được lời hứa với em được nữa. Đừng khóc và hãy hiểu rằng anh vẫn luôn yêu em, nhưng chúng ta gặp nhau qúa muộn màng vì anh đã có vợ và hai con. Xin em hãy hiểu cho anh và hãy thương cho con của anh, chúng luôn cần anh.”
Chiếc iPhone của Thu có tín hiệu tin nhắn. Thu vừa đi vừa đọc tin nhắn của Đạt mà muốn ngã gục bên vệ đường, cô cảm thấy khó thở, tim đau thắt quặn, cổ họng nghẹn lại và nước mắt cứ trào ra vội vã.
Thu đã dâng hiến cho anh tất cả, vì cô tin rằng sẽ không có ai trong đời mà cô yêu được như anh. Thu mong muốn được làm vợ Đạt, mong muốn anh cho cô một thân phận, nhưng ngay cả vị trí đó anh cũng không cho cô được trọn vẹn. Thu đã khóc, khóc thật nhiều, đầu óc cô quay cuồng như một kẻ điên…
Sau lần nhắn tin cho Thu hôm ấy. Đạt không lên mạng nói chuyện với Thu nữa, một cú điện thoại cũng không.
Thu nhớ Đạt, nhớ nhiều lắm…Cô như đang rơi xuống vực thẳm, vực thẳm sâu vô cùng. Thu chưa chết nhưng cô đang ở trong trạng thái của người trong cái chết.
Một câu nói nỗi tiếng của Yogi Berra rằng:
“Đôi khi bạn có thể thấy rất nhiều chỉ bằng một cái nhìn.”
Nhưng có lẽ với Thu thì ngược lại, cô ấy đã nhìn thật nhiều mà thật sự chẳng thấy được bao nhiêu.
hinh-anh-tinh-yeu-12-351x185



Leave a comment