TRUYỆN NGẮN CỦA TÁC GIẢ MINH HỒNG

BIỂN VÀ TÔI

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố biển Nha Trang. Tuổi thơ của tôi lúc ấy nào biết gì nhiều. Chỉ biết vui đùa pha lẫn chút nghịch ngợm của cô bé học trò thuở ấy.
Chiều chiều tôi và chúng bạn thường chạy ù ra bãi biễn để nô đùa dưới bãi cát trắng mịn màng.
Bọn con trai thì thả diều, còn bọn con gái chúng tôi thì xây lâu đài trên cát của riêng mình. Cũng có đôi khi những lâu đài trên cát của chúng tôi vừa mới xây xong thì bị sóng biển cuốn đi.
Trên bầu trời xanh thẳm, xa xa có đàn chim bay ngang qua. Thỉnh thoảng có những đám mây hồng huyền ảo, như những tấm vải lụa thướt tha, trông rất đẹp.
Biển không ngừng những đợt sóng to nhỏ. Lúc thì nhẹ nhàng như lời thì thầm tâm sự của những cặp tình nhân đang yêu nhau. Cũng có lúc sóng ùa vào từng đợt như những đứa trẻ đang hào hứng nô đùa.
Và bãi biển ấy, đã trở nên quen thuộc vui đùa của chúng tôi.
Biễn đã trở thành người bạn tri kỷ của tôi từ lúc nào không biết được.
Dần dần lớn lên học ở cấp 3, bạn bè cũng có phần thay đổi. Có đứa đã đi xa, có đứa không còn thân nữa, cũng có đứa đã có thêm bạn học mới.
Nhưng biển vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Vẫn nguyên vẹn thủy chung với những ai muốn gọi biển là tri kỷ, và trong đó có tôi.
Qua rồi những ngày tháng tuổi thơ, khi lớn lên rồi mới thật sự thấm thía quảng thời gian tuyệt vời đó. Mỗi người chỉ trải qua duy nhất một lần trong đời thôi. Có lẽ trong cả cuộc đời thì tuổi thơ của mỗi người vẫn là những chuổi ngày bình yên nhất. Vì ngày đó ta ngây ngô nhất, ta hồn nhiên nhất, với tâm hồn non nớt của một đứa trẻ chưa phải vướng bận những suy nghĩ, những lo lắng, những mệt mỏi của cuộc sống.
Và cũng thật lạ, có đôi khi tôi mệt mỏi, muốn chạy trốn những áp lực, tôi lại tìm đến biển. Nơi bãi biển ngày nào giờ chỉ mình tôi ngồi đây để tâm sự cùng biển.
Có lẽ biển đã hiểu tôi, biển muốn chia sẽ cùng tôi, nên biển thổi vào mặt tôi một luồn gió mạnh, làm cho tôi tỉnh táo hơn, mạnh mẽ hơn.
Và cũng chính nơi bờ biển này, đã tiễn chúng tôi qua bên kia bờ đại dương xa xôi… Để rồi tôi được biết thế nào là hai chữ “Quê Hương.”
Vâng! tôi nhớ Quê Hương nhiều lắm. Nhớ những ngày gần nhất, ngày ấy tôi thả bộ dọc theo con đường Trần Phú, trong tiếng sóng, tiếng gió thổi về trên những tản dừa. Và những ánh đèn lấp lánh của những tàu thuyền đánh cá ở ngoài khơi, tôi cảm thấy lòng lâng lâng vui sướng.
Đêm phố biển náo nhiệt với người và xe hối hả trên đường, nhưng vẫn thấy sự yên bình, hiền hòa trong những bước chân thong thả của những cặp tình nhân đang khoát tay nhau đi tản bộ.
Và cũng gìơ đây, nơi phương trời xa thẳm, một mình tôi đứng đây nhìn về bên kia bờ đại dương, để nhớ về biển của quê hương tôi.
Bất chợt tôi nói nhỏ: “Tôi sẽ về thăm biển vào một ngày đẹp trời”

Leave a comment